"Ai đưa vậy?"
Ôn Oanh nhìn chiếc bánh nướng được đưa đến trước mặt, hỏi.
Vừa nãy nàng vẫn luôn cúi đầu làm việc, hoàn toàn không chú ý thấy Lý thẩm đã đến.
"Lý thẩm đưa tới." Yến An đáp.
Ôn Oanh đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn về phía ruộng nhà Lý thẩm, liền thấy thẩm đã như những người khác cúi đầu làm lụng, không hề nhìn sang bên này.
"Ăn chút đi, là tấm lòng của Lý thẩm." Yến An lại đưa bánh đến trước mặt Ôn Oanh.
"Ta không đói, ngươi ăn đi." Ôn Oanh quay mặt sang chỗ khác, đáp.
"Nói bừa, ta còn đói đây, sao ngươi lại không đói được chứ?" Yến An lầm bầm.
Lý thẩm đưa tới ba cái bánh, cô lấy ra một cái rồi bẻ làm hai nửa, trong đó một nửa thì cứng rắn nhét đến bên miệng Ôn Oanh, còn chạm cả vào môi nàng.
"Ăn đi, hai cái còn lại để dành làm cơm tối." Đến tối mỗi người một cái, nấu thêm ít rau, là xong một bữa nữa.
Dầu mỡ nơi môi bị xoa qua, mùi lúa mì thoảng nơi mũi, cơn thèm ăn liền bị khơi dậy, bụng Ôn Oanh không kìm được mà réo lên một tiếng.
Bất đắc dĩ, nàng đành cầm lấy nửa cái bánh ăn vào, ngẩng đầu nhìn về phía Yến An, thấy cô với vẻ mặt đầy thỏa mãn đang ăn phần bánh trong tay mình.
Yết hầu Ôn Oanh chợt nghẹn lại, cảm giác nơi cổ họng có chút khó chịu. Từ bao giờ, Yến An lại vì một cái bánh đơn giản như thế mà lộ ra thần sắc như vậy?
Rốt cuộc thì người này cũng đã cùng nàng chịu đựng biết bao khổ cực.
Một cái bánh, hai người chia nhau, chẳng mấy chốc đã ăn sạch. Yến An cẩn thận đặt cái giỏ sang một bên, còn dùng tấm vải phủ bánh lại, để bụi không bay vào.
Có được lương thực bỏ bụng, cuối cùng Yến An cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đến sức lực cũng tăng thêm vài phần.
Suốt buổi chiều làm việc, đưa hạt thóc đến nhà Triệu nhị thẩm xong, hai người liền đón hoàng hôn mà trở về nhà. Gió mát buổi chiều thổi tan cái nóng ban ngày, khói bếp nhà ai nhà nấy đã bắt đầu bốc lên, trên đường đâu đâu cũng vương mùi cơm canh thơm phức.
Yến An ngẩng đầu nhìn ngôi làng nhỏ chỉ có hơn trăm hộ dân, khóe mắt liếc sang thấy Ôn Oanh đang đi bên cạnh mình, lòng bỗng dưng có một cảm giác bình yên chưa từng có.
Tuy rằng hiện tại hai người sống rất kham khổ, nhưng ít nhất là vững vàng.
Yến An rất thích cảm giác vững vàng ấy.
Về đến nhà, lại là một ngày đun nước nấu cơm, nhưng may mà tối nay có thêm món Lý thẩm cho, Yến An vừa ăn vừa suýt nữa rơi nước mắt.
Không dễ dàng gì, món duy nhất ăn no bụng mà không khô khốc kể từ khi đến thế giới này lại chính là đồ ăn Lý thẩm cho! Nhất là cái bánh này nướng lên vừa thơm vừa dai, ăn vào cực kỳ ngon miệng, thậm chí còn cảm nhận được cả hương thơm của lúa mì.
Ôn Oanh nhìn thấy Yến An ăn ngon lành, liền hiểu chắc chắn cô rất thích món bánh này, bèn xé một nửa chiếc bánh trong tay đưa cho Yến An.
"Ngươi làm gì vậy?"
Yến An miệng còn đang nhai bánh, thấy hành động của nàng thì lập tức trừng lớn mắt.
"Ngươi ăn đi, ta không cần ăn nhiều như vậy." Ôn Oanh nói, đến lúc không đủ thì ăn thêm ít rau dại là được rồi.
"Không cần." Yến An dứt khoát từ chối, bưng chén mình lùi ra xa Ôn Oanh một chút, cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt, nói: "Mỗi người một cái đã chia rõ rồi, còn nhường tới nhường lui gì nữa, ngươi cứ ăn đi."
"Ngươi thích mà." Ôn Oanh bình tĩnh đáp.
Yến An nghẹn lời, bất đắc dĩ nói: "Ta thích là chuyện của ta, nhưng không có nghĩa là phải ăn phần của ngươi, đừng nhường nữa. Nếu thật sự muốn cho ta ăn, đợi sau này chúng ta sống khá hơn, ngươi làm cho ta ăn."
Ôn Oanh vẫn giữ nguyên động tác đưa bánh đến trước mặt Yến An, nhìn cô rất lâu, thấy cô không hề lay chuyển, thậm chí còn cúi đầu ăn rau trong bát, không thèm nhìn mình, Ôn Oanh lúc này mới chậm rãi rút tay về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!