Chương 10: Tự tay nấu cơm

Ôn Oanh nghe cô nói xong cũng không có phản ứng gì, quay đầu lại tiếp tục nhìn con đường phía trước.

Yến An: "......"

Cô khẽ hừ một tiếng, vốn định dỗi không thèm nói chuyện với Ôn Oanh đến tận ngoài ruộng, nhưng khi cúi đầu nhìn bộ y phục trên người mình, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng.

"Có bộ nào tiện cho làm việc để ta mặc không? Bộ này mặc thấy không được thuận tiện cho lắm."

Yến An đã quan sát kỹ rồi, người khác đều mặc áo ngắn tay hẹp gọn gàng, còn cô thì lại mặc áo dài tay rộng thùng thình, thực sự rất vướng víu.

Ánh mắt Ôn Oanh rơi xuống người cô, thật ra Yến An mặc bộ y phục này trông rất đẹp, dáng người thon gầy toát lên khí chất thư sinh nhã nhặn, bộ này rất hợp với cô, thậm chí nàng còn cảm thấy Yến An có thể mặc đẹp hơn, xứng đáng với những bộ tốt hơn nữa.

"Y phục tiện cho làm việc mặc không thoải mái đâu." Ôn Oanh đáp.

Điểm này nàng không hề lừa Yến An, y phục hiện tại Yến An đang mặc là vải bông, so với loại vải thô thì dễ chịu hơn rất nhiều.

Da Yến An mịn màng yếu ớt, sợ là mặc vải thô sẽ bị cọ rát da.

"Ngươi mặc được thì ta cũng mặc được." Yến An mím môi nói.

Ngươi ăn lá ta ăn cuống, ngươi mặc bông ta mặc gai, Yến An nhìn mà cảm thấy khó chịu trong lòng.

Ôn Oanh nghe lời cô nói, nhất là giọng điệu có phần không cam tâm kia, thật sự không hiểu loại chuyện này thì có gì đáng để so đo, lại còn là so với cái khổ nữa chứ.

"Vậy ta về sửa lại cho ngươi." Ôn Oanh hơi dịu giọng nói.

Lúc đó sẽ sửa sao cho mặc vải bông bên trong, bên ngoài khoác vải thô, vừa tiện hoạt động lại không quá khó chịu.

Yến An lập tức nở nụ cười trở lại, còn không quên khen một câu: "Ngươi thật khéo tay!"

Ôn Oanh khẽ giật khóe miệng, nàng chẳng cảm thấy đây là lời khen gì cả, chính vì quá khéo tay nên mới bị giữ lại nhà tới mười bảy tuổi, rồi bị lợi dụng danh tiếng "giỏi giang" ấy để nhà họ Yến lấy được sáu mươi lượng bạc mới gả nàng đi.

Cũng may vì nàng biết làm việc nên còn chút giá trị trong nhà, mới có thể được giữ lại đến mười bảy mới gả chồng, bằng không chỉ sợ đã sớm bị gả đi lấy sính lễ rồi.

Tuy rằng sau ngày hôm qua cơ thể đã vô cùng mỏi mệt, nhưng hôm nay khi làm đồng Yến An cũng đã thuận tay hơn nhiều so với hôm trước. Cả buổi sáng hai người đều chuyên tâm gặt lúa, nhìn thửa ruộng ngày càng vơi bớt, trong lòng Yến An dâng lên một tia cảm giác thành tựu.

Với tiến độ hiện tại, có lẽ ngày mai là có thể gặt xong hết số lúa còn lại, đến lúc ấy có thể nhận được tiền, trong nhà chắc cũng không quá khó khăn nữa!

Nghĩ đến đây, Yến An cảm thấy tràn đầy mong đợi về tương lai, đặc biệt là còn sống chung với nữ chính trong truyện, tương lai lại càng vô hạn!

Buổi trưa hai người cùng nhau về nhà, nhìn Ôn Oanh lại chuẩn bị bận rộn, Yến An nói: "Để ta làm đi, ngươi nghỉ một chút."

Cô vì cơ thể mệt quá mà còn phải dừng lại nghỉ mấy lần, còn Ôn Oanh từ sáng đến giờ ngoài thời gian uống nước ra thì chưa từng ngơi tay, chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt thay rồi.

"Ngươi... nấu?" Nghe cô nói vậy, Ôn Oanh chần chừ.

Giọng điệu nghi ngờ kia, vừa nghe đã biết ý gì, Yến An cắn môi, mặt thoáng đỏ lên: "Ta đâu đến mức đến nấu chút rau dại cũng không biết!"

Mình mà còn nấu được cả bàn tiệc Mãn Hán thì đừng nói là ít rau dại này! Chút việc thế này thì có kỹ thuật gì chứ? Nấu chín là được rồi!

Ôn Oanh nhìn cô như vậy, nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Vậy ngươi làm đi, có gì không biết thì gọi ta."

Kỳ thực Ôn Oanh chịu đồng ý cũng vì có chút tính toán, trong nhà chỉ còn chút rau dại và mấy món mà Lý thẩm mang tới, những thứ này chỉ cần cho vào nước sôi luộc chín là được, chẳng có gì khó, mà nàng cũng có thể nhân lúc ấy sửa lại y phục cho Yến An.

Nghĩ đến chuyện sau này Yến An còn phải ra ngoài, cũng cần ăn mặc cho tử tế một chút, mấy bộ áo dài bằng vải bông còn mới nàng không đụng đến, mà lấy ra mấy bộ cũ, ngồi ở cửa bếp vừa sửa quần áo, vừa để ý tình hình trong bếp.

Trước kia, Yến An hiếm khi bước chân vào bếp, chứ đừng nói là tự tay làm cái gì đó để ăn. Giờ nhìn cô vì không để vạt áo quét đất mà kéo tà áo lên buộc vào ngang hông, tay áo cũng xắn cao lên để lộ hai cánh tay trắng nõn.

Ôn Oanh nhìn dáng vẻ ấy của cô cũng chẳng rõ là tâm tình gì, nếu là Yến An trước kia thì tuyệt đối không thể làm ra chuyện chẳng giữ hình tượng thế này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!