Chương 1: Xuyên thành vợ trước đoản mệnh

Yến An mở mắt, ngơ ngác nhìn lên mái nhà được phủ bằng cỏ tranh, đầu óc choáng váng, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trước lúc mất đi ý thức, ký ức cuối cùng của cô là cảnh bản thân bị xe đâm bay lên, hai chiếc giày cũng bị hất văng ra ngoài.

Người ta nói một chiếc giày bay ra là mất nửa cái mạng, hai chiếc giày đều bay thì chính là chết chắc rồi.

Vậy nên bây giờ cô đang thế nào đây?

Yến An vừa nghĩ vậy liền quay đầu, quan sát tình hình trong căn phòng, lập tức có cảm giác nghẹn nghẹn lan tràn khắp người.

Cả căn nhà xây bằng đất vàng, có lẽ đã được ở rất nhiều năm nên trông xám xịt, trong phòng gần như chẳng có bao nhiêu đồ đạc, ngoài chiếc giường cô đang nằm thì chỉ còn lại một cái tủ quần áo cũ kỹ đặt ở góc Tây Bắc, ngoài ra đúng là nhà trống trơn.

Yến An vừa định ngồi dậy, nhưng toàn thân lại mềm nhũn, đành ngã xuống lại.

Cơ thể như thể đã nằm quá lâu, đến mức chẳng còn chút sức lực nào.

Đúng lúc cô đang cố suy nghĩ xem tình huống trước mắt rốt cuộc là thế nào, cánh cửa gỗ của phòng phát ra tiếng "kẽo kẹt" rồi bị đẩy ra, một cô gái trẻ bưng một chậu nước bước vào, trên người mặc bộ y phục vải thô màu đỏ sẫm đã bạc màu, gương mặt không biểu cảm, toàn thân toát lên vẻ chai lì tê dại.

Thế nhưng, khoảnh khắc Yến An nhìn thấy người đối diện, cô hoàn toàn sững sờ, suy đoán mình xuyên không trong đầu càng lúc càng rõ ràng.

Không chỉ xuyên rồi, mà còn rất rõ là thân phận chủ thể mà cô xuyên tới có gia cảnh chẳng hề khá khẩm!

Ôn Oanh, người mang nước vào định giúp Yến An lau người, nhìn thấy người kia đã mở mắt, tay cầm chậu nước khẽ run lên, bước chân vô thức nhanh hơn vài phần, trước tiên đặt chậu nước xuống đất rồi mới cẩn thận xem xét tình trạng của Yến An.

"Thê chủ, người tỉnh rồi, còn thấy khó chịu ở đâu không?"

Yến An ngơ ngác nhìn gương mặt còn phàng phất nét non trẻ kia, trong đầu trăm mối tơ vò.

Thê chủ? Là tên của nguyên chủ sao?

"Ta..." Vừa mở miệng, cổ họng khô khốc vang lên giọng khàn đặc khiến Yến An cau mày, cả cổ họng giống như lòng sông nứt nẻ bị thiêu đốt dưới ánh nắng gay gắt, nói một chữ cũng đau như dao cứa.

Ôn Oanh vừa thấy tình hình liền lập tức hiểu ra, xoay người vội vã chạy ra ngoài, chẳng bao lâu sau đã quay lại với một cái bát sứt miệng, đỡ Yến An dậy rồi đút nước cho cô uống.

Cho đến khi uống hết bát nước, Yến An mới cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn rất nhiều, cũng dần dần có chút sức lực.

"Khụ, ta... ta sao vậy? Ta không nhớ ngươi." Yến An ho nhẹ để làm dịu cổ họng đau rát, đồng thời cũng không quên nói nốt phần câu chưa kịp nói khi nãy.

Với tình hình bây giờ, chỉ có giả vờ mất trí nhớ mới có thể giải thích được tất cả...

Tay cầm bát nước của Ôn Oanh khựng lại, sau khi đỡ Yến An nửa nằm tựa vào đầu giường, nàng liền ngồi xuống mép giường, ánh mắt chăm chú nhìn Yến An hồi lâu, thấy đối phương vẻ mặt mờ mịt cực độ, hoàn toàn không giống đang giả vờ, gương mặt trước giờ luôn bình lặng của nàng cuối cùng cũng có chút biến hóa.

"Ta tên Ôn Oanh."

Giọng nói của nàng không trong trẻo lanh lảnh, nhưng lại mang theo một sự trầm ổn không tương xứng với vẻ ngoài trẻ tuổi, khiến người ta vô thức cảm thấy nàng đáng tin cậy, là người có thể hòa hợp chung sống.

"Hả?"

Mắt Yến An trợn to ngay tức khắc.

Ôn Oanh hơi nhíu mày, dùng ánh mắt mang theo chút nghi hoặc nhìn Yến An. Cô chẳng phải nói là không nhớ gì sao? Sao vừa nghe thấy tên mình lại kích động đến thế?

Yến An hơi cứng mặt, "Là hai chữ nào?"

Không lẽ là hai chữ mình đang nghĩ sao!

"Ôn trong ôn độ, Oanh trong ngọc oanh." Ôn Oanh điềm đạm đáp.

Yến An: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!