Chương 177: (Vô Đề)

"Oành đoành đoành ~~"

Đạo thiên lôi thứ chín giáng xuống với âm thanh vang dội thấu trời, nhưng uy lực lại yếu đến mức mắt thường cũng có thể thấy rõ. Tại sao nói là mắt thường có thể thấy rõ? Bởi vì tia t. ử lôi hạ xuống với tốc độ chậm chạp, trông chẳng có chút sát thương nào. Khi nó nhẹ nhàng "đập" lên người tiểu heo vàng, luồng điện cũng ngoan ngoãn chui tọt vào trong cơ thể nàng.

Cùng lúc đó, trong đầu Dư Kim Châu vang lên tiếng thông báo của Hệ Thống:

[ Ting! Phát hiện ký chủ may mắn tăng thêm, khí vận tăng thêm, đã nhận được thêm 7 điểm may mắn, tổng khí vận đạt 67%. ]

Lôi vân trên không trung tan đi, lôi kiếp lần này chính thức kết thúc. Tiểu heo vàng đứng nguyên tại chỗ bất động. Trong cơ thể nàng tràn ngập sức mạnh lôi điện, đang được Lôi linh căn chậm rãi hấp thụ.

Ở phía xa, Long Mạch đã từ trạng thái Ma Long biến trở lại dáng vẻ thiếu niên. Hơn ba mươi con yêu thú cao cấp nhìn nhìn vị Ma hoàng có thể biến thành người, rồi lại nhìn nhìn con Tầm Bảo Trư cũng biết hóa hình khi nãy, chúng âm thầm tự nhủ trong lòng về sự vô năng của bản thân.

Tại một nơi xa hơn nữa, mấy vị trưởng lão Linh Hy Tông còn chưa kịp bay tới Vân Mộng Sơn đã phát hiện lôi kiếp tiêu tán. Mấy người dừng lại, đưa mắt nhìn nhau đầy ngỡ ngác.

"Độ kiếp không thể kết thúc nhanh như vậy được chứ?" Có người hỏi.

"Ai mà biết được! Dù sao ta còn cách Độ Kiếp kỳ xa lắm."

"Các ngươi không xem qua sổ tay tu luyện do các bậc tiền bối trong tông môn để lại sao? Trong đó có viết, tính ngược về trước mười tám đời, chúng ta có một vị Thái thượng trưởng lão độ kiếp thành công, phi thăng lên Thượng giới."

"Ngươi nói vậy ta mới nhớ ra, vị Thái thượng trưởng lão đó có viết trong sổ tay rằng, quá trình độ kiếp của bà ấy kéo dài tới tận một ngày trời."

"Cho nên kẻ độ kiếp trong Vân Mộng Sơn kết thúc nhanh như vậy, rất có thể không phải là hoàn thành, mà là đã độ kiếp thất bại rồi." Một vị trưởng lão Linh Hy Tông lên tiếng, tin rằng mình đã nói đúng sự thật.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó, những vị trưởng lão khác xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt khác lạ.

"Lý trưởng lão, trên đường đi khi nãy, ngươi có chú ý tiếng thiên lôi vang lên mấy lần không?"

Vị trưởng lão họ Lý kia lộ vẻ mờ mịt. Hắn chỉ mải miết lên đường tiến về nơi lôi kiếp hiển hiện, đâu có chú ý gì khác? Ngay lập tức, người bên cạnh đã nói cho hắn biết:

"Là chín lần! Cho nên đối phương hoặc là đã độ kiếp thành công, hoặc là đã thân t. ử đạo tiêu ở đạo thiên lôi cuối cùng."

Lại có người nói: "Rốt cuộc có độ kiếp thành công hay không, cứ nhìn xem trong vòng mười năm tới, giới tu tiên có ai phi thăng lên Thượng giới hay không là biết ngay."

Tu sĩ sau khi độ kiếp xong sẽ không mất quá lâu để phi thăng, đây là điều mà các tu sĩ đều biết rõ. Đương nhiên, biết không có nghĩa là họ đã từng thấy qua. Họ chỉ nghe tiền bối trong tông môn truyền lại như vậy và tin tưởng không chút nghi ngờ. Mười năm chính là kỳ hạn cuối cùng để đa số các tu sĩ sau khi độ kiếp phi thăng lên Thượng giới.

"Vậy giờ chúng ta có đi Vân Mộng Sơn nữa không?" Một vị trưởng lão hỏi.

"Cứ đi đi, dù không gặp được người độ kiếp thì cũng có thể cảm nhận dư uy của lôi kiếp một chút." Có người đề nghị, những người khác đều tán đồng. Sau đó, mấy vị trưởng lão Linh Hy Tông tiếp tục bay về phía Vân Mộng Sơn ——

Một canh giờ trôi qua, tại khu vực tầng giữa Vân Mộng Sơn.

Lôi linh căn của Dư Kim Châu cuối cùng cũng hấp thụ hoàn toàn sức mạnh thiên lôi trong cơ thể. Tiểu heo vàng biến trở lại thành một tiểu nữ nhi mặc váy hồng vàng. Dư Kim Châu không hề nhận ra rằng, sau khi trải qua một lần độ kiếp, nàng đã không còn giống như trước nữa.

Thân hình vốn mập mạp như "trứng tròn" của nàng đã "co lại" mất một nửa. Cơ thể vốn bị coi là mãi không lớn nổi cũng đã có những thay đổi của sự trưởng thành. Nói cụ thể thì chính là từ dáng vẻ của một đứa trẻ năm tuổi đã biến thành đứa trẻ bảy tám tuổi.

Lúc này trong đan điền, Lôi linh căn của Dư Kim Châu đã to khỏe hơn trước gấp nhiều lần. Năm loại linh căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ gộp lại cũng chỉ vừa vặn tương đương với Lôi linh căn.

Ở phía xa, Long Mạch thấy nàng đã độ kiếp xong, cơ thể cũng hoàn thành quá trình tiến hóa, lúc này mới lập tức chạy tới.

"Tiểu Kim Châu, ngươi... không phải người."

Dư Kim Châu: ??? Đôi mắt nàng đầy vẻ kinh ngạc ngước lên nhìn về hướng Long Mạch. Đâu ra cái kiểu đó chứ? Vừa gặp mặt đã mắng mình? Thật uổng công bấy lâu nay nàng luôn xem Long Mạch là hảo hữu tốt nhất.

Ngay sau đó, nàng lại nghe Long Mạch nói tiếp: "Tiểu Kim Châu, hóa ra ngươi thật sự là heo."

Dư Kim Châu: ??!

Khoảnh khắc này nàng rốt cuộc cũng hiểu ra Long Mạch lúc nãy không phải đang mắng mình. Nhưng câu này nghĩa là sao? Trước khi biết nàng là Tầm Bảo Trư, hắn đã cho rằng nàng là heo rồi sao? Là cảm thấy nàng mập, hay là thấy nàng ăn nhiều?! Thật uổng công mình xem hắn là bạn, hóa ra trong lòng bạn bè lại nhìn nhận mình như vậy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!