Chương 9: Mặt nạ rạn vỡ

Thời gian như dừng hẳn lại khi tiếng đàn cất lên, hòa vào giọng hát. Chưa bao giờ tôi muốn hát và hát say mê đến thế! Có tiếng hát, chắc sẽ khiến lòng cậu bớt cô đơn hơn. Dẫu bài hát này cũng chẳng vui vẻ gì cho cam

- Cậu hát bài này hay thật đấy!

Cậu nhìn tôi cười nhẹ khi bài hát vừa kết thúc. Chiếc đàn guitar được dựa vào chiếc ghế đá bên cạnh để "nghỉ ngơi". Lời khen kia khiến tôi có chút ngượng ngùng. Nhưng không thể chối bỏ xen lẫn trong đấy, lòng tôi lại vui vui kì lạ.

- Cơ mà sao lúc nào cậu cũng gảy bài "Nhỏ ơi" cho tôi vậy?

Phải, đó là một trong những điều lạ ở cậu trong tôi. Không chỉ Khánh Nam mà ngay cả bản thân tôi mỗi khi gặp cậu cũng chỉ muốn hát bài "Nhỏ ơi". Bản thân chẳng thể trả lời nên đành hỏi cậu vậy thôi. Đấy cũng là một cách kéo dài cuộc trò chuyện

- Tôi không biết. Chỉ là...

Đang nói giữa chừng, chợt giọng cậu nhỏ dần. Hai mắt bỗng chốc mất ý thức rồi nhắm nghiền. Cả thân người cũng vì thế lảo đảo theo. Ngay khi tiếng nói vừa tắt cũng là lúc Khánh Nam ngã ập vào cơ thể tôi. Tôi hốt hoảng đưa tay giữ chặt hai vai cậu trước khi cậu lăn nhào xuống đất.

- Khánh Nam! Có sao không Khánh Nam? Cậu nghe tôi nói không vậy?

Tôi cố lay thân ảnh trước mặt nhưng vẫn chẳng có động tĩnh gì. Cậu nặng quá! Hai tay tôi bắt đầu run lên trước sức nặng của một cơ thể to lớn. "Phải đưa cậu ấy xuống phòng y tế". Tôi nghĩ và dáo dác tìm người xung quanh giúp đỡ. Nhưng... chẳng có lấy một ai. Góc sân gần bãi gửi xe của học sinh giờ vắng tanh như chùa Bà Đanh. Cũng phải thôi khi bây giờ đã là giờ lên lớp của các lớp bồi dưỡng trong khi tôi lại trốn xuống đây. Tôi bắt đầu đâm lo lắng và hoang mang khi thời gian cứ bình thản trôi.

- Khánh Nam! Cậu đừng hù tôi nữa. Tôi sợ rồi đấy. Tỉnh dậy đi!

Tôi níu nhẹ gấu áo của cậu. Giọng nói bỗng chốc ứ nghẹn. Đôi mắt liền cay xè. Tôi tự thấy mình bất lực. Ngay lúc này đây... tôi thật sự không biết bản thân phải làm gì ngoài việc nước mắt đang chực chờ rơi. Ánh Nhiên tôi... không hề mạnh mẽ...

Chợt, tay tôi bị cậu nắm chặt và siết nhẹ khiến tôi khẽ giật mình

- Cậu tỉnh rồi hả? Không sao chứ?

Tôi vội vàng hỏi thăm. Nhưng đôi mắt kia vẫn nhắm nghiền. Chỉ duy có đôi môi mấp máy những tiếng thều thào không rõ chữ

- Anh mệt lắm rồi!

Và rồi cậu lại gục mê man. Một tiếng ngáy nhỏ vang lên bên tai. "Cậu ấy đang ngủ hả trời". Một tia sét đánh ngang người. Nước mắt ngay lập tức thu lại hết tâm thế trượt dài trên má vì kinh ngạc. Tôi trợn tròn mắt nhìn người con trai vô tư kia. Vậy ra nãy giờ tôi đang lo lắng cho một con heo thích thì lăn ra ngủ giữa đường ư? Vừa giận, vừa xấu hổ, tôi hất tên ấy ra khỏi người mình. Tôi cá chắc cậu sẽ tỉnh giấc.

Nhưng...

- Oái cái tên này!

Cậu vẫn say sưa ngủ mặc cho cơ thể rơi tự do vào không trung. May mà tôi níu lại kịp trước khi cậu thật sự ngủ không bao giờ tỉnh. "Chẳng lẽ mình phải giữ hắn như vậy đến khi hắn dậy à". Tôi loay hoay tìm chỗ để tên ấy có thể tiếp tục say giấc nồng nhưng mãi vẫn chẳng có. Thở dài ngao ngán, tôi đành để đầu cậu tựa vào vai mình.

Khuôn mặt cậu khi ngủ trông sao yên bình! Đôi mi dài, sóng mũi cao cao cùng làn da trắng, họa chăng ngủ trên vai tôi là một thiên thần? Từng hơi thở đều đặn phả nhẹ vào cổ. Như một kích thích mạnh, tôi bỗng rùng mình. Không gian xung quanh im ắng lạ thường, chỉ có tiếng hát xào xạc quen thuộc của những tán cây và tiếng thình thịch rõ to của con tim trong lồng ngực. Cơ thể tôi nóng hừng hực. Chẳng cần gương tôi cũng tự biết khuôn mặt mình lúc này chắc còn đỏ hơn cả gấc.

- Thu Hà!

Trong mơ màng, cậu khẽ nhắc tên một người con gái. Trong giọng nói như chất chứa điều gì đau đớn. Chưa bao giờ tôi nghe ngữ khí ấy ở cậu. Đôi mày rậm kia cũng nhíu lại đôi phần cam chịu, kìm nén. Vậy ra đây là một phần cảm xúc thật đằng sau lớp mặt nạ của cậu ư? Trong phút vô thần, tôi nhẹ nhàng đưa tay chạm mặt cậu. Tôi muốn đánh tan những nếp nhăn nhó trên vùng trán kia hay cũng chính là những suy tư trong lòng cậu.

Bỗng cậu mở mắt khiến tôi giật nảy mình. Tôi vội đưa tay xuống và quay mặt đi chỗ khác.

- Nãy giờ tôi ngủ trên vai cậu hả?

Cậu ngồi dậy, nhìn tôi chằm chằm.

- Ừ... Ừ

Tôi ấp úng trả lời như bản thân vừa làm một điều đen tối. Đã xấu hổ nay tôi chỉ muốn tìm hố nào mà chui xuống.

- Tôi bất lịch sự quá! Chắc là cậu cảm thấy không thoải mái

- Không...  Không có gì

- Giờ mới thấy ngại hả? Hồi nãy còn tính làm gì mặt tôi mà

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!