Chương 31: Mùa tết ngọt ngào

Người ta thường nói Tết là thời gian đẹp nhất trong năm vì trong lòng ai cũng đang nở hoa cùng với đất trời. Nhưng với tôi đâu chỉ là hoa cỏ mà còn có nắng xuân rục rỡ chiếu rọi trong tim. Nắng xuân của thế gian. Và... nắng xuân của tình đầu...

Tình yêu

- một điều quý giá trong đời của bất cứ ai. Có người yêu một lần tới già. Có người gặp đôi ba lần mới thấy tình yêu đích thực. Nhưng suy cho cùng, chúng ta thường có xu hướng nhớ đên mối tình đầu trong sáng. Tôi hay đọc được điều ấy đâu đó trong những cuốn sách của mình nhưng giờ đây tôi mới phần nào hiểu một tí về nó. Người ta nhớ đâu phải vì người tình đầu tiên hoàn hảo mà có lẽ là vì cảm xúc hứng khởi mà tình yêu đầu mang lại.

Tình yêu với tôi bây giờ như một bàn cờ mà tôi là người nhập môn với ván cờ đầu tiên. Tôi hồi hộp. Tôi hứng khởi. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra và đối phương sẽ đi những nước cờ gì sắp tới. Nhưng có một điều tôi rất rõ rằng... tôi tình nguyện đi theo ván cờ này tới tận cùng.

Tôi mở mắt tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, mỉm cười mãn nguyện.

Hôm nay mang không khí thật khác lạ.

Hay là vì tôi đã đổi thay...

Tôi có bạn trai rồi.

Suy nghĩ ấy cứ mãi bay lượn trong tim tôi. Nó thôi thúc một xúc cảm kỳ lạ khiến tôi không ngừng nhớ đến cảnh tượng ngọt ngào ngày hôm qua nơi sân thượng. Ôi thôi! Tôi lại nhớ đến cậu. Nhưng hình như ngày trước tôi vẫn thế đó thôi. Chỉ là giờ đây điều ấy nhiều hơn và ngày một mãnh liệt hơn. Chưa gì tôi đã mong được gặp cậu. Điện thoại chợt reo vang, là cậu. Tin tôi đi, cậu đọc được suy nghĩ của tôi là thật đấy.

Chỉ tiếc là điều ấy chỉ ly kỳ với tôi thôi chứ không thì tôi sẽ đem cậu đến viện khoa học để xét nghiệm và nghiên cứu chứ chẳng đùa.

"Dậy rồi ấy hả?"

Một giọng nói ấm áp, tĩnh lặng tựa như mặt hồ liền vang lên ngay khi tôi vừa bắt máy. Tôi thích giọng nói này của cậu.

"Ừ. Vừa mới dậy"

Tôi bỗng nhiên lúng túng chẳng biết trả lời sao cho phải. Thật lỳ lạ! Sao tôi lại ngượng ngùng đến thế này. Trong lòng tôi đang khao khát một điều gì đó mà chính bản thân cũng mơ hồ chẳng thể xác nhận rõ ràng. Vậy nên tôi đột nhiên im lặng và lắng nghe hơi thở của cậu. Cuộc gọi hẹn hò đầu tiên sao thất bại đến thế...

"Sao bỗng nhiên im lặng vậy? Chẳng giống thường ngày cứ líu lo như chim" Cậu chợt cười khẽ chọc ghẹo tôi.

"Chắc là vẫn còn đang ngái ngủ. Ngày tết đầu tiên mà" Tôi cố gắng ra vẻ tự nhiên. Tôi tự giận bản thân sao cư xử quá kì lạ, còn không tự nhiên bằng khi chúng tôi... mập mờ.

"Cứ tưởng là vì cậu đang ngại ngùng vì điều gì ấy"

Cậu khẽ thở dài còn tôi thì khẽ rùng mình. Hai tai tôi nóng bừng từ khi cậu bắt đầu gọi điện. Tôi chợt nhận ra lý do vì sao tôi cứ ngập ngừng... vì tôi... không muốn cư xử như trước kia. Tôi... muốn một điều hơn thế. Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cố phá vỡ sự ngượng ngùng của bản thân để chính thức nói lời ngọt ngào mà những người bạn gái hay làm.

"Thật ra là... "

"Ánh Nhiên này!"

- Cậu khẽ gọi tên tôi dịu dàng

"Sao?"

"Anh nhớ em"

Tay tôi run lên vì sung sướng. Miệng bất giác nhoẻn cười.

"Em... cũng nhớ anh"

Tôi đáp trả bằng một chất giọng run rẩy, có chút sợ sệt nhưng cũng có chút hạnh phúc. Lần đầu yêu mà... điều gì mà chẳng mới mẻ cơ chứ.

"Em vẫn đang hoang mang đấy." Tôi bắt đầu quen dần và thích thú với cách xưng hô này rồi.

"Vì điều gì?"

"Là trở thành bạn gái của Lương Khánh Nam. Em đang đếm từng ngày đấy"

"Ngốc. Đếm ngày làm gì. Tìm đơn vị khác dài hơn xem nào. Anh thích điều đó hơn"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!