Chương 3: (Vô Đề)

"Ở đâu nhỉ? Mình gặp cậu ta ở đâu nhỉ?" Tôi lăn lộn trên chiếc giường bé nhỏ, cố tìm kiếm những kí ức mà mình lãng quên. Nhưng đó là công

việc chẳng dễ dàng gì. Với não cá vàng như tôi, chuyện này thật quá xa

tầm với. Chợt điện thoại rung lên, báo một cuộc gọi tới, là Hiền Thi.

Mắt tôi chợt bừng sáng, phải, Hiền Thi luôn "như hình với bóng" bên tôi, chắc chắn nó có thể nhớ hộ tôi. Nhanh như cắt, tôi bấm nút trả lời với

giọng nói tràn trề hăm hở:

– Thi! Thi! Cứu giúp tao với. Đầu tao sắp nổ tung mất rồi!

– Gì mà mày hoảng loạn lên thế? Có bạn nào lại đe dọa, chỉ trích gì mày?

Nó thở hắt và nói với giọng điệu như kiểu chuyện tôi trong tình huống khẩn cấp là điều hết đỗi bình thường. Cơ mà sự thật thì gần giống như

vậy. Khốn khổ thân tôi.

– Không phải. Dạo này tao bình yên lắm, chẳng ai bắt nạt tao gì cả.

– Thế lại rắc rối với chàng trai nào?

- Thi ra chiều rành rõi

– Mày còn nhớ Khánh Nam là ai không? Mày còn nhớ tụi mình gặp nó ở đâu không? – Tôi rối rít hỏi

– Khánh Nam? Ối trời ạ! Từ bao giờ Ánh Nhiên bạn tôi lại quan tâm đến một người con trai thế kia.

Sau khi cất giọng ngạc nhiên, nó lại cười phá lên sảng khoái. Ơ hay!

Chẳng nhẽ tò mò về một người là lạ lắm hay sao? Quá khó hiểu!

– Mau trả lời cho bà không thì bảo. Bà đang trong tình huống khẩn cấp

– Óc cá vàng còn trách ai. Đấy là người mà mày khen là hòa đồng, thân thiện, muốn được như người ấy đó.

– Khi nào? – Tôi nhướn mày ngạc nhiên, chẳng một chút ấn tượng nào trong tâm trí

– Buổi giao lưu học sinh giỏi ba tháng trước đấy. Có phải cách đây lâu lắm đâu mà mày chẳng nhớ.

Hiền Thi ra vẻ trách móc. Nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí mà ngồi

nũng nịu với nó, dỗ dành nó nguôi giận. Tôi cần làm việc khác cấp bách

hơn. Tôi nghĩ thế!

– Cảm ơn mày nhiều. Tao cúp máy đây, có việc bận rồi.

– Khoan đã! Tao vẫn chưa biết mày hỏi điều đó làm gì? Mày còn chưa nghe tao kể chuyện mà? Ánh…

Chẳng đợi nó nói hết câu, tôi đã tắt máy. Với Hiền Thi thì phải đủ

tuyệt tình như thế. Nó mà đã lên cơn cằn nhằn thì chẳng biết bao giờ mới xong? Cách duy nhất là sáng mai dỗ dành nó sau.

Nhanh nhảu đăng nhập vào tài khoản Facebook, lúc này tôi mới ngớ

người ra. Tôi vẫn chưa kết bạn với cậu ta. Ngay cả tên tài khoản của cậu là gì tôi cũng chẳng biết. Oái oăm! Quá sức oái oăm! Ngay lúc ấy, một

tiếng "ting" vang lên, thông báo tôi có một tin nhắn mới cùng một lời

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!