Chương 26: Lạc cùng giấc mộng (phần 4)

"Lần đầu ta gặp nhỏ

Trong nắng chiều bay bay

Ngập ngừng ta hỏi nhỏ

Nhỏ bảo nhỏ không tên

Ừ thì nhỏ không tên

Bây giờ quen nhé nhỏ

Nhỏ ơi!

Lần này ta gặp nhỏ

Trong nắng chiều bay bay

Ngập ngừng ta hỏi nhỏ

Nhỏ bảo nhỏ chưa yêu

Ừ thì nhỏ chưa yêu

Bây giờ yêu nhé nhỏ

Nhỏ ơi! "

Tiếng nhạc du dương cùng giọng ca ấm áp chẳng biết từ đâu vang lên bên tai tôi. Tôi khẽ nhíu mày vì bị đánh thức. Từ từ mở mắt, những tia sáng ban mai ùa vào căn phòng khiến tôi hơi choáng vì thay đổi ánh sáng quá nhanh. Hôm nay tôi có một giấc ngủ sâu. Nhìn quanh quất căn phòng tìm nơi phát ra tiếng nhạc, tôi chợt giật mình khi biết đó là từ chiếc điện thoại thân yêu của mình. Bốn cuộc gọi nhỡ và giờ đây điện thoại đang reo lên cuộc gọi thứ năm.

Từ bao giờ tôi đã đặt chuông điện thoại là bài hát "Nhỏ ơi"? Là cuộc gọi từ "my prince" (hoàng tử của tôi). Eo! Tôi nhớ mình chưa từng lưu số điện thoại của ai với tên gọi sến súa ấy cả.

- Alo

- Tôi bắt máy với lòng đầy hoang mang

- Cho hỏi bên kia là...

-Công chúa của tôi dậy rồi đấy hử?

Chiếc điện thoại suýt nữa thì rơi xuống đất ngay khi giọng nói đối phương cất lên. Một giọng nói trầm trầm mà ấm áp quen thuộc, không thể lẫn vào đâu được. Khánh Nam đang gọi tôi... là công chúa của cậu ấy?

- Là Khánh Nam phải không? Cậu đúng thật là Lương Khánh Nam? Hay là cậu nhầm số tôi với ai?

Hàng tấn câu hỏi bao vây đầu óc tôi. Tôi hỏi dồn dập trong sự hoang mang tột độ. Ấy thế mà người con trai bên kia điện thoại vẫn thản nhiên cười lớn

- Ừ Khánh Nam đây! Bên kia là Trương Ánh Nhiên đúng không?

Tôi khẽ ựm ờ. Vẫn chưa tiếp thu hết mọi chuyện đang diễn ra với chính mình

- Thế thì tôi đâu nhầm số công chúa của tôi. Đừng bảo bây giờ lại không nhận ra hoàng tử của mình chứ!

Tôi khẽ rùng mình trước lời nói quá sức ngọt ngào của cậu. Tim bất giác cứ đập liên hồi. Chưa bao giờ tôi nghe Khánh Nam dùng giọng điệu ấy bao giờ cả, ít nhất là với tôi. Tôi có cảm giác như thế người đang nói chuyện điện thoại với tôi hiện giờ không phải cậu mà là một người cùng tên, cùng chất giọng nào đó đang cố giả danh cậu

- Cậu đang ghẹo tôi ấy à? Cậu đang đùa đúng không? Sao cứ gọi tôi là công chúa thế?

Dù không phủ nhận trong lòng có chút thích thú trước những lời nói đầy thân mật kia nhưng tôi cũng sớm chấp nhận sự thật rằng... có thể cậu lại lên cơn tưng tửng nào đó mà tìm việc chọc ghẹo tôi sáng sớm. Và dường như cậu vẫn đang cố bướng bỉnh trong sự nghiệp trêu chọc ấy khi lên tiếng hờn dỗi

- Này! Câu này tôi hỏi cậu mới đúng đấy. Chẳng phải tối qua chúng ta đã chơi trò hoàng tử

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!