Chương 24: Lạc cùng giấc mộng (phần 2)

Nhiên! Nhiên! Trương Ánh Nhiên!

Hiền Thi hét lớn bên tai khiến tôi giật bắn mình. Tôi nhướn mày khó hiểu trước ánh nhìn trách móc của nó.

- Mày vừa nói gì?

- Lại mơ lại mộng cái gì nữa rồi?

- Nó nhăn mặt cằn nhằn

- Tao hỏi mày tính mời ai đi hội chợ?

- Mày chứ ai nữa con hâm. Còn ai khác à?

Tôi tỉnh rụi trả lời một cách dối trá. Mỗi khi nghĩ về Khánh Nam, hồn tôi lại phiêu bồng về chốn xa xăm nào đó. Hiền Thi mà biết nó chỉ là kẻ thay thế Khánh Nam vì tôi không dám mời cậu thì chắc tôi không toàn mạng trở về chiều nay

- Thế giờ tao bảo tao không đồng ý thì sao?

- Là sao?

- Hôm ấy tao có việc bận rồi

- Lại bận!

Tôi ré lên bất bình. Tôi tưởng suýt tôi là người bỏ rơi nó. Hóa ra Hiền Thi lại là người bỏ rơi tôi. Cảm giác chẳng mấy dễ chịu tí nào! Thế mà nó vẫn trưng cái bộ mặt trơ trẽn, cùng nụ

-cười

-chẳng

-biết

-hối

-lỗi ấy ra. Nhìn là biết nó đã có lịch đi chơi đâu đó cùng gia đình nhỏ ấm cúng của nó rồi. Nó và cả gia đình nó là những con người ham mê du lịch. Một năm phải mười mấy chuyến, tính cả ngắn và dài ngày, là chuyện thường.

Bảo sao người nó lúc nào chả béo, tròn, đầy đặn...

- Lại đi du lịch...

- Mày ngày càng khôn ra đấy Nhiên!

Trước lời khen của nó, phải kiềm chế lắm tôi mới không lao tới bóp cổ nó chết ngắc cho rồi. Ánh Nhiên tôi nói cấm có sai. Đã bỏ rơi người khác mà còn vênh váo như thế, ai mà chịu cho nỗi.

- Mày đi mời Quang Trí đi, kêu nó đi với mày.

Hiền Thi đề nghị một cái tên quen thuộc giữa chúng tôi, một con người luôn trở thành kế hoạch dự bị mỗi khi nó bỏ rơi tôi trong những cuộc vui chơi. Chẳng ngẫm nghĩ, đương nhiên tôi liền gật đầu tán thành cái rụp. Đi với ai chứ đi với anh Trí là sướng nhất. Anh luôn quan tâm và chăm sóc tôi từ đầu đến đuôi, chẳng sót gì cả. Tôi cứ như một cô công chúa nhỏ ấy.

- Ánh Nhiên!

Tên của tôi một lần nữa lại bị xướng lên. Nhưng lần này không phải từ Hiền Thi mà là từ cô nàng lớp trưởng lớp tôi đang đứng trên bục giảng. Một cô nàng luôn đùn đẩy hết mọi công việc cô có thể đùn đẩy cho tôi xử lý. Đến nỗi, nhiều thầy cô bộ môn còn nhầm tưởng tôi là lớp trưởng chứ chẳng phải cô ta. Một cô nàng lười biếng và vô trách nhiệm!

- Có chuyện gì?

Tôi từ tốn hỏi mặc dù trong lòng thừa biết tôi sắp sửa có việc phải làm, không lớn cũng nhỏ.

- Chiều nay tôi có việc bận. Cậu thay tôi xuống văn phòng đoàn báo cáo nhé!

Ôi! Cái nụ cười giã lã quen thuộc của cô nàng. Dù sao tôi cũng chẳng bận bịu gì nên nhanh chóng nhận lời và tiếp tục quay về cuộc trò chuyện dang dở với Hiền Thi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!