Chương 23: Lạc cùng giấc mộng (phần 1)

"Và nếu tôi muốn... tôi cũng không phớt lờ cậu đâu. Đồ ngốc!"

Tôi giật mình choàng tỉnh, nhìn quanh quất căn phòng vắng tanh. Hoá ra chỉ là giấc mơ. Đã một tuần trôi qua từ khi Khánh Nam có thể "nhẫn tâm" buông những lời mùi mẫn ấy với tôi. Sát khí nó lớn đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ thấy. Làn hơi nồng ấm của cậu hãy còn mơn trớn trên vành tai. Nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn chưa sáng hẳn. Chỉ mới gần năm giờ sáng. Lại thêm một ngày mất ngủ. Tuyệt!

- Dạo này con dạy sớm dữ hen Ánh Nhiên. Ý thức kỷ luật tốt hơn nhiều đấy!

Mẹ tôi ngạc nhiên khi đồng hồ chỉ vừa điểm sáu giờ sáng, tôi đã tự giác bước xuống nhà với bộ đồng phục ngay ngắn trên người. Nếu là khi trước, giờ này tôi vẫn còn nằm lăn lóc trên chiếc giường êm ái, ấm áp trong phòng. Trước lời khen ngợi hiếm hoi của mẹ, tôi thở dài thườn thượt. Sự thật đâu phải do ý thức tôi tự nhiên tốt lên mà là do tôi mất ngủ. Hơi phũ phàng khi suy nghĩ của mẹ với thực tế hoàn toàn khác nhau.

- Con đi học đây mẹ

- Ơ không ăn sáng hả con?

- Dạ không ạ.

Tôi đáp lại và nhanh chóng lê bước đến trường. Việc thiếu ngủ nhiều ngày khiến cơ thể tôi mệt mỏi, chẳng còn chút sức sống nào cả. Lại thêm lượng bài tập gấp đôi học sinh bình thường vì trong lớp bồi dưỡng, tôi có cảm tưởng bản thân sắp sửa trở thành một xác chết di động đến nơi.

- Eo ơi! Mày làm gì mà tàn tạ thế con.

Hiền Thi nhăn mặt nhăn mày kêu lên vẻ dè bỉu ngay khi vừa chạm mặt tôi ngay cổng trường.

- Dạo này học hành áp lực quá hả?

Quang Trí chẳng biết từ đâu cũng sớm xuất hiện nhập thành bộ ba hoàn chỉnh. Anh nhìn tôi đầy thương cảm và lo lắng. Đấy! Hiền Thi phải cố gắng gấp trăm nghìn lần mới có thể dịu dàng và ấm áp như anh khi đối xử với người khác. Dù là con gái mà nó bao giờ cũng mạnh bạo hết cả. Nó bảo đấy là cá tính. Chơi thân với nhau đã ba năm nhưng chưa bao giờ tôi thấy nó rơi một giọt nước mắt. Hiền Thi mới thật sự là hình mẫu lý tưởng một người con gái mạnh mẽ.

Đôi khi tôi ngưỡng mộ nó như một minh tinh ngôi sao để noi theo học tập. Nhưng đôi khi tôi ghét cay ghét đắng tính cách ấy vì sự phụ phàng nó dành cho những đau khổ hay khó khăn tôi đang gặp phải

- hỏi thăm thì ít mà trêu chọc thì nhiêu. Tôi ức!

-  Một phần thôi anh. Em bị mất ngủ là chính

Tôi phớt lờ Hiền Thi mà quay sang kể lể với Quang Trí. Dẫu sao vẫn còn có người anh kết nghĩa này thương tôi, để tôi bớt tủi thân

- Tưởng lý do gì. Chắc suốt ngày lại nằm mơ về anh chàng cao cao, mắt nâu nâu tên Lương Khánh Nam đúng không

Tôi bị đâm một nhát đau điếng vào tim đen trước lời nói của Hiền Thi. Nó đoán trúng phóc không đường chối cãi. Phải chăng trên trán tôi có xăm chữ thú tôi "Mơ đến Khánh Nam" hay sao. Tôi ngớ người, không biết phải biện bạch ra sao khi sự thật đã rành rành trước mắt như thế. Trước khuôn mặt ngố tàu của tôi, Hiền Thi phá lên cười ha hả ra chiều khoái trá lắm. Ngay cả anh Trí không bật cười vài tiếng khúc khích. Khuôn mặt anh nhăn nhúm cố kìm nén bản thân bật cười lớn như đứa bạn thân duy nhất của tôi.

- Này... cười gì chứ?

Tôi nhăn mặt giận dỗi. Tôi mơ thấy người tôi thương thì có gì lạ sao. Mặc dù nội dung tôi mơ thấy... sát thương khá nặng cho trái tim bé bỏng của tôi. Lần nào tỉnh giấc, nó cũng nện thình thịch trong lồng ngực, có lẽ vì quá đỗi hạnh phúc và cũng có lẽ tình huống ấy khiến tôi quá xấu hổ. Tôi có cảm giác như thể Khánh Nam nhìn thấu trái tim tôi nhưng lại giấu nhẹm, chẳng thích nói ra.

- Mặt em... đang đỏ như gấc kìa

Tôi sờ thử khuôn mặt của mình. Nó nóng phừng phừng. Tôi sốt rồi!

- Tao... không thèm chọc mày nữa đâu. Tao lên... lên lớp trước để làm bài tập đây. Tối qua tao chưa làm xong.

Hiền Thi vừa cười nức nẻ, vừa bỏ lên lớp. Ôi cái con dở hơi này! Sao nó không lên lớp sớm hơn đi, còn cố nán lại vài phút chọc ghẹo tôi mới chịu. Và hậu quả nó đã khiến người hiền lành như anh Trí cũng nổi cơn tò mò mà hỏi thăm tình hình "phát triển tình cảm" giữa tôi và Khánh Nam

- Dạo này em với cậu ta tiến triển tốt chứ?

- Vẫn là bạn bình thường thôi

- Vậy à... Sao anh nghe mấy đứa lớp anh đồn Ánh Nhiên với Khánh Nam dạo này hay thân thiết đi chung với nhau. Có đứa còn bảo hai em đang quen nhau

- Làm gì có

- Tôi chột dạ phản đối     

- Tụi em hợp cạ nên nói nhiều thôi. Làm gì quen nhau

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!