Chưa bao giờ tôi băng qua đường mà chẳng thấy chút căng thẳng như bây giờ. Có lẽ vì ai đó đang ở bên tôi, nắm tay tôi. Nhưng phút giây ấy ngắn ngủi quá. Nếu là bình thường, hiển nhiên tôi sẽ sướng rơn người vì bản thân vừa bước qua một trở ngại đầy đáng sợ một cách nhanh chóng. Tuy nhiên hôm nay là một ngoại lệ.
Ngay khi tôi nhận thức và thoát khỏi cảm giác mộng mị của bản thân cũng là lúc chúng tôi đã tới vỉa hè bên kia của con đường, cũng là lúc tôi biết bản thân nên làm gì. Tôi ngượng ngùng, khẽ rút bàn tay của mình ra khỏi chốn ấm áp kia. Thật không hay nếu ai đó nhìn thấy.
- Nhanh nhanh thôi. Tôi đói bụng lắm rồi
Tôi đánh trống lãng khi thấy cậu đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi không đủ can đảm để nhìn thẳng vào đôi mắt nâu cà phê đó. Tôi rất sợ bản thân sẽ hối hận với hành động vừa rồi của mình. Tôi rất sợ bản thân sẽ vướng thêm nhiều hoài nghi về tình cảm cậu dành cho tôi và bắt đầu hy vọng.
- Há cảo tôm, há cảo thịt, muốn ăn gì nào?
Cậu nhìn tôi lên tiếng hỏi sau khi đã im lặng suy nghĩ điều gì đó suốt cả quãng đường.
- Cả hai được không?
Tôi buột miệng nói theo ý muốn của mình. Đến khi dứt lời, tôi mới nhận ra bản thân vừa nói một điều... không ra dáng thục nữ gì cho cam. Tôi cúi gầm mặt xấu hổ và tự rủa tính tham ăn mãi không chừa của mình. Nhục!
Tôi đã sẵn sàng để nghe những lời châm chọc quen thuộc của Khánh Na. Trong đầu cũng đã suy tính biết bao nhiêu câu trả lời để ứng phó cho đỡ ngượng, nhưng rồi cậu lại im lặng nhìn tôi chằm chằm.
- Không được thì thôi. Tôi đùa ấy mà
Cậu chợt giật mình, thoát khỏi trạng thái đờ đẫn ấy.
- Cậu nói đùa nhưng tôi thích làm thật
- Cậu xoa đầu tôi và nở nụ cười lấp liếm
- Cho con phần thập cẩm.
Trông cậu khi ấy thật lạ. Tôi muốn hỏi cậu đang suy nghĩ gì nhưng rồi lại thôi. Tôi đâu là gì của ai kia cơ chứ!
- Của cậu này
Khánh Nam tinh nghịch áp ly há cảo hãy còn nóng hổi vào má tôi. Tôi giật bắn mình, suýt thì hét lên theo phản xạ. Nhận ly há cảo trên tay cậu, tôi chỉ muốn khóc ròng. Há cảo chứ có phải mì cay đâu mà sao lại có lắm ớt thế kia. Tôi bị dị ứng với ớt. Thế tôi mới bảo ông trời thật oái oăm khi tạo ra một đứa con gái lạ đời như tôi. Suốt mười bảy năm cuộc đời, tính đến hiện giờ, chỉ có ba điều khiến tôi sợ muốn ngất xỉu mỗi khi phải đối mặt
+ Bắt chuyện với người lạ
+ Băng qua đường
+ Ớt
Tôi nói thật chứ chẳng điêu. Tôi không thể ăn ớt. Mỗi lần ăn phải, dù là một chút, tôi đều nghẹt thở, như có thứ gì ấy chẹn cứng cổ họng và mũi tôi. Chính vì thứ dị ứng dị thường ấy, tôi đã bị một người bạn chơi khăm trong thức ăn ngày nhỏ với lý do cậu ta không tin. Và kết quả tôi suýt phải nhập viện vì mặt mày tím tái do ngạt hơi. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không nhớ rõ mình đã thoát nạn ấy như thế nào. Có lẽ khí không đủ nên máu không lên não, ảnh hưởng đến trí nhớ.
Cũng chỉ vì mãi suy nghĩ những chuyện không đâu mà quên nhắc người ta đừng thêm ớt. Suy cho cùng lỗi là do tôi sao trách được ai
- Mau ăn đi. Này ăn nóng mới ngon.
Khánh Nam nhiệt tình, háo hức đợi tôi nếm thử món ăn mà cậu chủ động mời. Tôi e dè nhìn những sắc đỏ trước mặt mà nuốt nước miếng cố trấn tĩnh bản thân. Cậu đã mời sao tôi có thể từ chối được. Liệu cậu có tin thứ dị ứng tôi mắc phải tồn tại. "Chỉ ăn một ít thôi, chắc không sao đâu. Cùng lắm thấy khó thở một tí rồi hết." Tôi an ủi bản thân và đánh liều nhắm mắt, bỏ tọt viên há cảo đầu tiên vào miệng, nhai, nuốt nhanh hết mức bình sinh. Ôi cha mẹ ơi! Tôi lầm rồi.
Đây là ớt gì mà nó vừa cay vừa nồng chối chết. Tôi cảm nhận vòm miệng đang bốc lửa ngùn ngụt.
- Cay lắm phải không con. Ớt này bà lấy từ miền Trung đấy. Nhiều đứa đến đây mua khoái lắm!
Bà cụ bán hàng trông tôi cười thân thiện. Trong khi tôi trợn tròn mắt nhìn bà. Ớt miền Trung? Không giỡn chứ. Ớt ở đấy nổi tiếng về độ cay. Cổ họng tôi bắt đầu khô khốc và rát bỏng. Cơ thể nóng phừng phừng. Cố gắng mở rộng miệng để lấy không khí nhưng vô dụng. Chúng không thể lọt qua nổi một tấm màn vô hình nào đó để vào khí quản. Tôi... không thể thở được.
- N... Nước...
Tôi cố gắng nói, quờ quạng những thứ có thể chữa được thứ đang hừng hực trong cổ họng. Những cơn ho, như đoàn binh dũng mãnh bắt đầu tiến đến ồ ạt. Tôi đã ăn cay quá mức cho phép của bản thân. Đầu óc choáng váng báo hiệu điều không hay.
- Cậu bị sao thế? Ánh Nhiên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!