Chương 21: Cô ấy đã biết, mọi người sẽ biết...

- Cậu đang gọi ai vậy?

Khánh Nam hơi ngỡ ngàng khi thanh âm tên người con gái ấy chợt bật ra từ môi tôi. Trong vô thức, tôi hơi né người tránh cậu, vì cảm thấy xấu hổ, vì cảm thấy có lỗi. Và có lẽ cậu cũng đã biết sự hiện diện của ai đó. Cậu quay lại. Không gian chợt rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt.

- Chào! Vẫn khoẻ chứ?

Thu Hà khẽ cười, cố phá vỡ sự ngượng ngùng của cả ba. Khánh Nam vẫn im lặng. Phút chốc, tôi thoáng thấy nỗi xót xa trong đôi mắt cậu. Nhưng chỉ trong vài giây, rồi đôi mắt nâu ấy lại trở về trạng thái không cảm xúc. Ánh mắt ấy... là thật hay giả tạo?

- Hai cậu đang ăn trưa với nhau à?

- Tôi ăn xong rồi.

Chẳng hiểu sao tôi đứng phắt dậy và có ý định đi khỏi. Tôi không thể để Thu Hà hiểu lầm cậu. Khuôn mặt ấy của Khánh Nam có phải cậu đang khó xử hay không. Có phải cậu đang đau khổ nhưng phải cố kìm nén hay không? Có phải cậu còn thương Thu Hà hay không? Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy của cậu. Vì không muốn, vì sợ hãi, tôi càng không thể để người khác phát giác ra tình cảm này, đặc biệt là Thu Hà.

- Tôi phải lên phòng ngủ rồi. Hai cậu cứ nói chuyện thong thả

Giữ khuôn mặt bình tĩnh như ngày thường, tôi xoay lưng nhanh chóng bước đi. Đã biết bản thân không nên làm nhiều việc khiến mọi người nghi ngờ, đã biết bản thân không nên hy vọng quá nhiều, nhưng nghĩ đến cảnh Thu Hà và Khánh Nam cùng nhau trò chuyện vui vẻ, lòng tôi lại quặn thắt. Như nhiều mũi kim đâm vào tim tôi, đau điếng lên rồi lại âm ỉ mãi không nguôi. Chợt tay tôi bị giữ lại bởi người đằng sau. Sao cậu không cho tôi rời khỏi. Cậu muốn tôi phải tận mắt chứng kiến điều mình ghét nhất hay sao.

Tôi... rất sợ bản thân sẽ không kìm được lòng mà bật khóc mất.

- Đã ăn xong đâu. Bỏ thừa à?

- Tôi no rồi. Muốn lên ngủ.

- Ngồi xuống ăn tiếp đi. Chiều học không có sức thì đừng trách tôi.

Nói rồi cậu kéo tay tôi trở về ngồi kế cậu. Thu Hà ngó tôi chằm chằm với vẻ hết sức ngạc nhiên. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô thấy Ánh Nhiên cao ngạo lại chịu ngoan ngoãn nghe lời ai đó. Không! Không thể! Như thế chẳng khác gì tôi đứng trước mặt Thu Hà mà khảng khái khẳng định rằng "Vì tôi thích cậu ấy nên tôi mới dịu dàng với cậu ấy".

-  Đã bảo no rồi.

Tôi khẽ nhíu mày, cố diễn trọn vai diễn cô nàng cao ngạo của mình. "Cậu đang cố tình gây thêm hiểu lầm cho Thu Hà hả, thằng ngốc kia!". Tôi cố truyền đạt câu hỏi ấy cho Khánh Nam. Cậu luôn hiểu được suy nghĩ của tôi thì chắc hẳn lần này không ngoại lệ. Nhưng cậu hình như dửng dưng, không thèm quan tâm tới.

- Giờ nghe không? Không nghe tôi giận đấy.

Thôi xong! Tôi thừa hiểu đấy là câu trả lời của cậu. "Phải! Tôi cố tình đấy. Cậu làm gì được tôi, Trương Ánh Nhiên?". Tôi bất lực! Ngay khi còn đang lúng túng chẳng biết phải làm gì thì Thu Hà chợt bật cười khúc khích

- Trông hai cậu dễ thương quá đi!

Tôi bất động. Vậy ra hành động của tôi nãy giờ chẳng giúp ích được gì mà còn tác dụng ngược. Hỏng. Hỏng hết cả! Chẳng kịp để tôi phản ứng gì thì Thu Hà đã rời khỏi. Khi cả hai lướt ngang, giọng nói dịu dàng ấy đã thì thầm vào tai tôi:

- Hãy vui vẻ bên cậu ấy nhé!

Câu nói ấy có ý nghĩa gì? Phải chăng cậu thực sự đã hiểu lầm. Có phải Khánh Nam cũng muốn sự việc như thế chăng? Cậu có đau lòng không?

- Lo ăn đi. Cậu ấy đi rồi còn ngại ngùng gì nữa

- Tôi đâu có ngại

- Tôi cố lấp liếm, chối bỏ

- Tôi chỉ sợ...

- Ăn đi. Ngoan.

- Cậu ngắt lời tôi nhanh chóng.

Tôi rất muốn hỏi nhưng dường như cậu đang trốn tránh điều đó. Thế là tôi đành im lặng ngoan ngoãn ngồi ăn mặc dù cổ họng đã nghẹn ứ. Thật là một buổi trưa tồi tệ!

Thật tồi tệ! Tồi tệ hơn cả khi chúng lại khiến tôi mất luôn cả giấc ngủ trưa của mình. Tôi trằn trọc mãi nên mắt chẳng chịu nhắm trong khi người tôi đã mệt lả. Và theo lẽ đương nhiên, theo lý lẽ của một con người đang ngái ngủ, chiều hôm đó tôi cáu tiết với tất cả những người ở gần tôi, không ngoại trừ cả Khánh Nam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!