Chương 20: Những điều em sợ, anh có biết?

"Sợ anh biết lại sợ anh không biết

Muốn anh biết lại muốn anh không biết

...

Em yêu anh"

*********

Tiếng một người con trai ngạc nhiên kêu lên khiến tôi giật mình choàng tỉnh. Khánh Nam cũng dừng tiếng đàn, mở mắt nhìn người thứ ba xuất hiện trong phòng nhạc. Kiều Quân đứng lặng, đôi mắt mở lớn hết mức có thể, hết nhìn tôi rồi lại quay sang Khánh Nam. Cái nhìn ấy của cậu khiến tôi chợt chột dạ, như bản thân vừa làm một việc rất xấu xa và bị người khác phát giác ra ánh sáng.

- Mày không thấy tụi tao đang chơi nhạc à?

Trong khi ấy, dường như Khánh Nam rất bình tĩnh trả lời đội trưởng văn nghệ. Nhìn khuôn mặt điềm nhiên của cậu, tôi lắc đầu tự cười trêu bản thân mình. Phải rồi, tôi với cậu có làm gì mờ ám đâu chứ! Chỉ có riêng mình tôi thấy không gian này đầy ngọt ngào. Nhưng có lẽ với cậu thì chẳng khác bình thường là mấy. Có gì lạ khi... hai người bạn đang cùng nhau chơi âm nhạc?

Thế nên cớ sao tôi lại phải bối rối

- Chỉ là... tao hơi bất ngờ khi trễ vậy rồi mà tụi bây còn ở đây?

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng rút điện thoại nhìn vào màn hình. Đã gần năm giờ rưỡi. Trễ thật! Ấy vậy mà chẳng có một cuộc gọi nhỡ nào. Chắc ba tôi lại bận bịu với những cuộc họp nên đến trễ.

- Chưa có ai đón nên vào đây chơi cho đỡ buồn chán

Lần này, đến lượt tôi chậm rãi thay cậu trả lời sau khi đã cất điện thoại trở lại túi váy. Tôi cố hết sức tỏ vẻ tự nhiên, lãnh đạm của mình thường ngày dù hơi khó khăn vì trái tim vẫn còn thổn thức sau khi phải phản ứng lại quá nhiều hành động ngọt ngào từ Khánh Nam.

- Vậy à? Xin lỗi khi đã làm phiền. Không khiến hai người mất hứng chứ?

Kiều Quân ngượng ngùng gãi đầu, cười hì hì với chúng tôi. Có chứ! Đương nhiên là có rồi. Sau phút bối rối, xấu hổ, bây giờ tôi chỉ muốn phóng nhanh tới siết cổ tên kỳ đà nhà cậu. Biết bao giờ tôi mới có thể trải qua những giây phút ngọt ngào này với Khánh Nam một lần nữa? Tôi không thể nói ra tình cảm đơn phương thì chí ít cũng hãy để cho tôi sống với nó một chút. Kiều Quân là một tên sát nhân ác độc!

- Không sao. Muốn chơi chung chứ?

Khánh Nam nhìn Quân ngỏ lời mời. Trong khi tôi nhìn cậu khóc ròng trong lòng. Thế là toi một không gian lãng mạn. Nhưng chưa kịp đợi cậu đội trưởng trả lời, tiếng chuông điện thoại đâu đó chợt vang lên. Là tiếng chuông của Khánh Nam.

- Alo!

- Cậu điềm đạm nhấc máy

- Vâng.

- Cậu về à?

Chẳng biết vì sao, với năng lực nào, tôi lại có thể dễ dàng biết được nội dung cuộc gọi vừa rồi. Cậu nhìn tôi khẽ cười rồi gật đầu. Dù biết cuộc vui nào cũng có lúc phải tan nhưng tôi không thể nào kim nén nỗi thất vọng đang lan tỏa khắp cơ thể mình. Tôi muốn buổi chiều này kéo dài mãi mãi. Tôi... muốn được ở bên cạnh cậu thêm chút nữa.

- Ngày mai còn gặp mà. Tối nay về tập hát cho kỹ, mai hát lại cho tôi nghe.

Tôi khẽ gật đầu và nhìn cậu bước ra khỏi phòng, hoà vào dòng người tấp nập. "Vẫn còn ngày mai!", tôi tự nhủ bản thân, đồng thời chuẩn bị cặp vở để rời khỏi. Chợt một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi, như hàng ngàn mũi tiêm chích liên hoàn. Tôi khẽ rùng mình quay sang và bắt gặp ngay ánh mắt khó hiểu của Kiều Quân. Cậu nhìn tôi chẳng chớp mắt, cái nhìn như có năng lực xuyên thấu vào tâm can người khác (nhưng nó chẳng đáng sợ bằng ánh mắt của Khánh Nam, cái con người luôn luôn đọc được suy nghĩ của tôi một cách dễ dàng). Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề khi sự im lặng bất thường lan toả và đè nặng.

- Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi à?

Khoác chiếc cặp lên vai mình, tôi hững hờ hỏi. Nhưng cậu không trả lời, vẫn giữ khuôn mặt có chút bàng hoàng của mình. Mãi một lúc lâu, cậu mới lên tiếng, rất khẽ:

- Cậu... và Khánh Nam... đang quen nhau?

- Không

Tôi lạnh nhạt đáp. "Chắc ông bụt phải xuất hiện giúp đỡ thì cậu ta mới làm bạn trai tôi". Tôi nghĩ mà cố kìm nén tiếng cười khúc khích và cả nỗi cay đắng vào trong cuống họng.

Cảm xúc hỗn độn ấy tuy lạ nhưng là thật... Nửa mong muốn vào một giấc mộng, nửa chấp nhận sự thật đắng lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!