- Thôi mình về trường nào Nhiên!
Hiền Thi quay sang khẽ lay vai gọi tôi khi tôi đang miên man nhìn dòng xe tấp nập dưới lòng đường với những suy nghĩ riêng tư của mình. Tôi khẽ gật đầu và rảo bước cùng nó. Thật là... chẳng hiểu từ bao giờ bài hát "Nhỏ ơi" cứ ám ảnh tâm trí tôi mãi mỗi khi tôi nghĩ về Khánh Nam. Có lẽ giữa cậu và bài hát, cả hai đã quyện vào nhau tạo nên một ấn tượng riêng biệt trong lòng tôi, có chút nhẹ nhàng, có chút dễ thương nhưng cũng có chút đau thương, có chút buồn mang máng.
- Này! Lại nghĩ về cậu ta à?
Hiền Thi hất vai tôi khiến tôi suýt chúi nhũi xuống dưới đường ngay khi có một chiếc xe máy phóng vụt qua. Hậu quả là người qua đường kia, một phần vì hốt hoảng, một phần vì giận dữ đã mắng chúng tôi một trận tơi bời. Chỉ đợi đến lúc người ấy vừa đi khỏi, tôi liền xấn tới Hiền Thi chẳng chút chần chừ, hai bàn tay đã chực chờ nắm đấm.
- Mày muốn ám sát bạn thân hả con kia?
- Tôi nghiến răng kèn kẹt hăm he
- Hê... Tao đâu cố ý. Tại gọi hoài mày không nghe nên...
- Nên đẩy tao xuống đường cho xe "hốt" hả?
- Tôi gào lên phẫn uất
- Đâu có... Tao chỉ đẩy nhẹ thôi. Ai biết mày yếu vậy, mới có tí xíu đã té nhào.
- Hay do mày béo quá còn đổ thừa ai
Tôi vừa dứt lời cũng là lúc tôi biết bản thân đã phạm phải một sai lầm cực kì nghiêm trọng. Sau khi cú tôi một phát đau điếng vào đầu, nó liền ngúng nguẩy bỏ một mạch về trường, chẳng thèm đoái hoài gì tôi đang lẽo đẽo theo sau năn nỉ ỉ ôi. Rõ khổ với nó! Thế sau cùng ai là người bị hại?
- Tao không cố ý mà. Này! Giận nữa hả? Này!
Tôi tiếp tục sự nghiệp bài hát ca cẩm của mình khi hai đứa đã yên vị ngồi vào một chiếc ghế đá nào đó trong sân trường. Bài ca này đã kéo dài suốt cả đoạn đường nhưng có vẻ chẳng lay động được trái tim sắt đá của Hiền Thi. Mãi một lúc sau, nó mới liếc nhìn tôi tí xi mà lên tiếng:
- Đá chảy hết rồi kìa.
- Hả? Cái gì chảy?
- Tôi ngớ người nhìn nó
- Đá chảy. Đá trong ly trà sữa kìa
- Nó chỉ vào ly trà sữa trên tay tôi
- Thì sao?
- Thì trà sữa lạt hết chứ sao. Uổng! Đưa tao uống đi thì tao hết giận.
- Không được
Tôi ré lên phản đối ngay trước khi trí óc tôi kịp tiếp thu chuyện gì vừa xảy ra. Biết làm sao được... khi câu nói ấy đã trở thành phản xạ của những cô nàng tham ăn. "Thà bỏ bạn chứ không bỏ thức ăn", một triết lý đúng đắn như thế thì thực không thể không nghe.
- Giờ có đưa không?
- Không
Tôi kiên quyết. Và để an toàn, cánh tay cầm ly trà sữa đã được tôi dang hết mức có thể nhằm hoàn toàn tránh xa tầm với của Hiền Thi.
- Đưa không?
- Đã bảo là không. Muốn gì cũng được trừ trà sữa!
- Không cho thì tao giựt.
Ối! Xung đột xảy ra! Với lý do đơn giản nhỉ? Mà tình hình bây giờ thì chẳng đơn giản chút nào. Nó đang rướn người, cố hết sức dùng chiêu "lấy thịt đè người" cưỡng chế tôi. Vượt qua sự thiếu không khí suýt ngạt hơi mà vùng vẫy, cuối cùng tôi cũng phá được chiêu thức. Chẳng kịp thở lấy hơi, nó lại tiếp bá cổ tôi để với lấy ly trà sữa. Nhanh như cắt, như một cao thủ võ lâm thực thụ, tôi liền đứng dậy lách người né tránh. Và cũng nhanh như cắt, chân tôi lại quẹo hẳn sang một bên. Mất thăng bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!