Chương 18: Bạn thân nhường bước, tình cảm này tôi càng lấn sâu

"Mình có nên báo cho Hiền Thi biết việc mình tham gia vào đội văn nghệ không? Nếu nó biết mình và Khánh Nam sẽ làm việc cùng nhau, nó có nổi trận lôi đình hay không?" Tôi ngồi nghe giảng mà cứ thấp thỏm không yên khi nỗi lo lắng cứ mặc nhiên quấn lấy tâm trí tôi. Thi thoảng tôi lại bí mật liếc nhìn cô bạn thân và ngẫm đoán tâm trạng hôm nay của cô nàng. Tôi sợ khi nói ra, xui rủi thế nào vào lúc cô nàng không vui thì "thôi rồi Lượm ơi", cuộc đời tôi từ đây xin úa tàn.

Tôi tự biết thân biết phận chúng tôi hãy còn đang chiến tranh lạnh với nhau. Thật thì đúng theo lý thuyết thường tình trong truyện hay điện ảnh thì tôi có quyền không thông báo nhưng nghĩ đến cảnh tượng Hiền Thi tự mình phát hiện ra thì tôi lại rùng mình.

- Ánh Nhiên. Ánh Nhiên đứng lên cho cô

Tiếng cô trên bục giảng réo tên tôi với âm điệu đầy khó chịu. Toi rồi! Cô đã biết tôi chẳng chịu tập trung trong giờ. Lần này có khi tên tôi sẽ chễm chệ trong sổ đầu bài. Và tôi chẳng mong muốn điều đấy xảy ra tí nào.

- Em đang nhìn gì ngoài cửa sổ?

-Dạ không có gì

- Em có nghe tôi giảng không vậy?

Tôi rụt rè gật đầu và cầu trời cầu Phật cô hãy rũ lòng thương mà tha cho tôi ngồi xuống. Nhưng người có lỗi đâu bao giờ được tha dễ dàng như thế

- Nếu có nghe giảng thế em lên bảng giải bài này cho tôi. Tôi sẽ lấy điểm miệng cho em. Không làm được thì em tự hiểu số phận mình ra sao nhé!

Tôi nghe mà lòng thêm nặng trĩu. Dù ngoài mặt cố tỏ ra điềm tĩnh nhưng tôi cảm nhận được đôi chân mình đang run lên bần bật. Tôi bước lên bục giảng trong ánh mắt ngỡ ngàng của học sinh trong lớp, ngay cả Hiền Thi. Ôi! Nhục! Tôi chết nhục mất! Trương Ánh Nhiên tôi, mười một năm là học sinh ưu tú, được thầy cô hết mực cưng chiều, là khuôn hình của học sinh gương mẫu.

Thế mà bây giờ, trong năm lớp mười hai này, chỉ còn vài phút nữa thôi, người học sinh ấy có nguy cơ nhận con số không tròn trĩnh đầu tiên trong đời đi học. Tại ai mà ra cơ sự thế này?

Tôi cầm viên phấn trắng, não nề đọc đề bài mà mẩm chắc phận mình từ nay xem như đi tong. Nhưng ngay khi đôi mắt lướt qua những dòng chữ cuối cùng, tôi suýt rơi nước mắt, nước mắt của sự hạnh phúc. Tôi may phước được giải ngay bài tập duy nhất tôi nghe cô giảng. Tôi biết cách làm, tôi biết giải và tôi qua ải thành công.

- Xem như lần này cô bỏ qua. Đúng ra cô cho em mười điểm miệng nhưng chỉ còn tám vì tội lơ đễnh. Rút kinh nghiệm lần sau biết chưa?

- Dạ vâng ạ. Em xin lỗi cô

- Em về chỗ đi

Tôi bước về với lòng tràn ngập hân hoan. Số điểm tám cũng đâu phải là thấp, dẫu sao nó cũng hơn con số không đến tận tám ngón tay. Tôi tự thề với lòng không bao giờ dám tái phạm lần hai. Vừa ngồi xuống, Hiền Thi đã quay sang tôi khúc khích cười.

- Ngu chưa con.

Tôi đơ vài giây và rồi bật cười. Nó đang hỏi thăm tôi đấy sao? Tuy chẳng dịu dàng và ân cần gì cho lắm, nếu không nói là đáng bị ăn đánh nhưng cũng khiến tôi vui. Vì nó đã chủ động nói chuyện lại với tôi, chọc ghẹo tôi. Như thế nó đã hết giận tôi rồi. Có khi suýt bị lãnh con không cũng là một điều tốt.

- Giờ mình đi ăn không Nhiên? Đi uống trà sữa với tao.

Hiền Thi níu tay tôi rủ rê như giữa hai đứa chưa từng xảy ra cãi vã với nhau. Con bé ấy bao giờ cũng thế! Nó như vậy sớm thì tôi đâu phải suýt mất đi hình tượng "con ngoan trò giỏi" của mình bao lâu nay gây dựng. Dẫu sao hôm nay ba tôi cũng đón trễ nên tôi nhanh chóng gật đầu đồng ý.

- Ánh Nhiên

Chợt một tiếng gọi vang lên từ đằng sau chen ngang cuộc trò chuyện khi chúng tôi đang sải bước xuống cầu thang. Tôi vội quay lại. Không cần nhìn tôi cũng biết là cậu.

Khánh Nam đang gọi tên tôi giữa chốn đông người. Cậu đang gọi tên tôi, chỉ riêng mình tôi.

- Kệ hắn. Đi thôi

Chẳng để tôi kịp nói lời nào, Hiền Thi liền kéo tay tôi đi mỗi lúc một nhanh. Tôi chẳng còn ngạc nhiên gì chuyện này, chuyện thường tình xảy ra ở huyện. Tôi chẳng trách nó, cũng chẳng bận tâm nó kéo tôi đi đâu. Vì ánh mắt của tôi, chẳng biết từ bao giờ đã không còn có thể kiểm soát, cứ mãi hướng về phía cậu, về phía người con trai mang tên Lương Khánh Nam kia

- Này đợi tôi với. Tôi có chuyện muốn nói.

Cậu vẫn kiên trì đuổi theo và gọi với từ đằng sau. Tôi rất muốn chạy lại nhưng tôi không thể. Mối quan hệ giữa tôi với Thi chỉ mới tiến triển thêm một chút. Tôi không muốn lại trải qua thêm một cuộc chiến tranh lạnh nào với bạn thân mình. Thế nên tôi đành khẽ cúi đầu, nhép khẩu hình câu xin lỗi. Và hình như Khánh Nam hiểu được tôi đang nói gì. Cậu dừng hẳn lại, nhìn tôi đăm đăm. Tôi chỉ biết quay mặt và bỏ đi một mạch theo Hiền Thi. Trái tim tôi lại chợt nhói lên vì ái ngại và xấu hổ.

- Mày vì tao nên khi nãy mới không trả lời Khánh Nam đúng không?

Hiền Thi nhướn mày hỏi tôi khi cả hai đã yên vị trong quán trà sữa. Cố tình nghịch ngợm vài bông hoa gua trên bàn, tôi tránh ánh mắt dò xét của nó mà cắn răng nói dối

- Làm gì có. Tại tao sợ đến quán trà sữa trễ thì quán sẽ đông thôi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!