Và sau ngày hôm ấy, tôi và Hiền Thi bắt đầu bước vào giai đoạn chiến tranh lạnh. Cái không khí ngột ngạt ấy tôi thề chỉ muốn đập vỡ nó ra từng mảnh vụn rồi nuốt hết vào trong dạ dày. Thử hỏi có lạ đời không? Chúng tôi cãi nhau vì một người ngoài? Mà quan trọng tôi không hề hiểu được nó đang giận điều gì? Vì tôi vẫn cố chấp duy trì mối quan hệ với Khánh Nam hay sao?
Và đáng nhẽ người giận phải là tôi, người bị cả Thi và Nam giấu diếm điều gì đó thì ngay lúc nay Hiền Thi lại quay ngược giận hờn với tôi, còn chẳng thèm hé răng nửa lời nói chuyện nữa. Câu nói duy nhất mà nó thốt ra suốt cả buổi học sáng hôm nay là "Mày phải đi kế tao" đồng thời kéo áo tôi xềnh xệch không chịu buông. Lập dị! Nó thành kẻ lập dị mất rồi. Có ai đang giận dỗi mà như nó không chứ? Nó xoay tôi như chong chóng, chẳng biết làm sao cho phải
Hậu quả là suốt buổi chiều ngày hôm nay, tôi chẳng còn tâm trí nào mà học bồi dưỡng được cho cam. Ngồi trong lớp mà lòng dạ cứ nặng trĩu như đeo phải cả tấn tạ trên người. Thở dài não nề, tôi lê bước xuống sân trường, khi tiếng chuông ra chơi đã điểm. Trên đường đi đến chỗ hẹn với Khánh Nam, tôi chỉ mong sao cậu đừng nhận ra sự bất thường trong tôi rồi nghi ngờ hỏi thăm lung tung. Mối quan hệ giữa cậu và Thi đã tồi tệ lắm rồi.
- Cậu có phải là Ánh Nhiên 11A11 đúng không?
Bỗng một chàng trai lạ hoắc lạ hươ chẳng biết từ đầu chắn ngang mặt tôi. Tôi giật nảy mình, suýt thì ba hồn bảy vía bay mất dạng. Người ta đang đăm chiêu suy nghĩ. Người hù người kiểu này có khi mất mạng như chơi chứ ứ đùa.
- Ừ! Cậu là ai?
- Tôi điềm đạm trả lời sau khi đã lấy lại bình tĩnh
- Mình là Kiều Quân. Đội trưởng đội văn nghệ trường mình. Rất vui được làm quen với cậu
"Kiều Quân?" Tôi nhíu mày suy nghĩ. Tên cậu ta khá quen. Hình như cô phụ trách đã vài lần đề cập đến tên cậu trong những chương trình trước đây của trường khi tôi đảm nhận vai trò MC. Đối với ấn tượng của tôi thì cậu ta khá thiếu trách nhiệm. Đơn giản thôi, vì lần nào cậu ta cũng chẳng xuất hiện, chỉ thấy người trong nhóm văn nghệ biểu diễn. Còn cậu ta thì... biệt tăm biệt tích ở đâu đó cũng chẳng biết với lý do "bận". Ôi cái lý do muôn thuở của những kẻ lười biếng.
- Tôi nhớ ra cậu rồi. Cậu đến gặp tôi có chuyện gì?
- À! Tôi muốn dẫn cậu đến một nơi
- Hở? Đi đâu? Tôi đã có hẹn với người khác rồi
Mặc cho tôi ra sức phản đối ở đằng sau, người con trai mang tên Kiều Quân kia vẫn nhất nhất lôi tôi một mạch. Sao dạo gần đây tôi cứ bắt gặp những con người kì lạ nhỉ? Hay do Sài Gòn đang dần chuyển sang mùa mưa, thời tiết lạnh ướp đông não họ hết rồi? Tưởng đi đâu xa xôi, hóa ra cậu ta dẫn tôi lên căn phòng trống duy nhất của trường. Nói là căn phòng trống thôi chứ ở đây còn đông vui hơn cả một lớp học bình thường. Vì vô hình nó đã trở thành nơi tụ họp của những con người ham mê văn nghệ.
Căn phòng ấy nằm ở gần bãi đỗ xe của trường. Phía trước còn có cả khoảng sân nhỏ trồng đầy rau xanh của mấy em lớp mười làm thực hành. Trông khá lãng mạn ra phết. Chỉ vừa đặt chân trước cửa phòng, tôi đã nghe tiếng nhạc văng vẳng đằng trong. Tôi nghe được có tiếng piano, có tiếng trống Cajon, có tiếng guitar và cả tiếng con tim tôi đập lên rộn ràng.
- Cậu vào đi
Thế là tôi bước vào theo lời mời của Kiều Quân. Đấy là căn phòng không lớn lắm nhưng sao tôi lại có cảm giác thân thuộc và ấm áp đến lạ. Trong phòng hiện giờ có tất thảy bốn người, và họ đều đang nhìn tôi cười thân thiện. Ngồi trên chiếc đàn piano đen tuyền là một cô nàng nhỏ con với mái tóc xù khiến khuôn mặt cô đã choắt lại còn choắt hơn. Trông cô ta thật ngầu. Cô ấy theo phong cách tomboy. Tôi nhìn ngang nhìn dọc, nhìn xuôi nhìn ngược cũng chẳng thể kiếm nổi một nét nữ tính nào trong cô.
Bên cạnh cô ta là một người con gái khác
- một con người khiến tôi bị sốc nặng trong ánh mắt đầu tiên. Cậu ấy thấp người nhưng phúng phính và có một giọng hét thật..."vĩ đại". Mãi một lúc tôi mới biết cậu ta đang rầy cô bạn tóc xù vì đánh sai nốt. Cái giọng chanh chua đúng chất những bà vợ "sư tử hà đông" trong truyền thuyết. Và hình như cô ta là... người yêu của Kiều Quân... Họ đang ôm nhau trước mặt tôi...
- Sao hôm nay anh tới trễ thế?
- Anh có công việc mà
Kiều Quân âu yếm nhéo mũi cô nàng "hà đông" kia. Ánh Nhiên tôi là người ngoài và tôi đang đứng trong phòng đấy. Họ cứ như ở chốn không người. Nhìn cảnh mùi mẫn kia mà bỗng chốc tôi rùng mình, vội quay mặt tránh đi nơi khác. Một thoáng tôi chợt nghĩ đến mình khi cũng có bạn trai. Eo ôi! Ngay cả tưởng tượng tôi cũng chẳng tài nào chịu nổi.
- Là Ánh Nhiên. Rất vui được làm quen với cậu
Anh chàng ngồi trên cái trống Cajon chủ động mở lời chào tôi. Như một phao cứu sinh, tôi liền thân thiện chào đáp lễ, lấy cái cớ để phớt lờ cặp đôi phía sau mình.
- Xin chào... Bạn là...
- Mình tên Vũ lớp 11A8, cùng lớp với tên A Kha này nè...
- A Kha?
Người tôi hoàn toàn đóng băng trước con người đang ngồi bên cây đàn guitar. Tôi đã quên khuấy đi mất việc hắn cũng ở trong đội văn nghệ. Tôi cứ đứng ngây ra đó, chẳng biết phải ứng xử ra sao. Làm ngơ hắn? Tôi thấy hơi tuyệt tình và nếu hắn vạch trần việc chúng tôi quen biết nhau thì thật mất mặt. Chào hắn? Càng không thể nào... Tôi không vượt qua được định kiến của bản thân về hắn. Một định kiến chẳng tốt đẹp gì cho cam. Tôi thấy được hắn cũng hơi bất ngờ trước sự hiện diện của tôi.
Vì sự thật hắn đang tròn mắt nhìn tôi mà không thốt được lời nào.
Và dường như cậu bạn Vũ đã nhận ra sự bất thường trên khuôn mặt của hắn. Thế nên cậu rướn người vỗ vào lưng hắn đánh thụp rồi cười cười
- Sao thế ông? Bộ hai người quen nhau à
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!