Chương 14: Người cổ vũ thầm lặng

"Hôm nọ sao mình lại lạ như thế nhỉ? Tính ra Khánh Nam có lỗi gì đâu? " Tôi mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng buồn bận tâm đến bài giảng. Từ sau buổi chiều hôm đó, thứ cảm giác khó chịu cứ mãi lẩn quẩn trong lòng tôi. Đôi khi nó lại nhói lên một phát đau điếng. Tôi thật không tài nào hiểu nỗi bản thân đang mắc phải chứng bệnh gì. Quá bất lực, tôi mệt mỏi thở dài thườn thượt

- Sao vậy em yêu? Gặp phải chuyện buồn hả?

Hiền Thi ngồi bên cạnh quay sang thì thầm vào tai tôi. Buồn sao? Cái này có gọi là buồn không nhỉ? Không chắc chắn cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào nên tôi đành gật đầu cho xong.

- Lại chuyện của Thiện Dũng?

Tôi lại tiếp tục gật đầu. Ngẫm ra chuyện tôi với Khánh Nam cãi nhau chiều hôm đó cũng liên quan tới Thiện Dũng nên sự suy đoán của Hiền Thi vẫn có thể xem là đúng.

- Thôi buồn làm gì. Cười lên cho tao xem. Hôm nay lớp mình thi đấu bóng đá mà mày nỡ đem khuôn mặt ủ rũ đó đi cổ vũ hay sao?

Hiền Thi vừa an ủi, vừa kéo tay tôi đứng dậy để chào giáo viên ra lớp. Tôi nhướn mày ngạc nhiên. Lớp thi đấu? Sao tôi chẳng biết gì cả? Trông thấy khuôn mặt đó của tôi, Hiền Thi liền lắc đầu ngao ngán và bắt đầu bài ca cằn nhằn quen thuộc.

- Mày nên chỉnh óc lại đi là vừa. Thông báo được một tuần rồi. Hôm ấy lớp la ó ồn ào, rần rần hết cả lên.

Tôi lơ đãng đưa mắt nhìn xung quanh và khẽ à lên một tiếng vỡ lẽ. Cả buổi sáng hôm ấy, tôi đã dành trọn vẹn hết cả năm tiết học để cố gắng hoàn thành cho xong cả núi bài tập của lớp học bồi dưỡng vào buổi chiều cùng ngày. Mà lẽ đương nhiên, đối với những người đang cố gắng tập trung tư tưởng thì thế giới xung quanh họ có bao giờ ồn ào, luôn luôn là một sự tĩnh lặng tuyệt đối

- Đi thôi Nhiên. Mình phải xuống sớm để giành chỗ tốt mà cổ vũ

Giọng của Hiền Thi lại vang lên, kéo tôi ra khỏi mớ kí ức lộn xộn trong đầu mình.

- Lớp mình... Hự... đấu với ai vậy?

Tôi hỏi Hiền Thi sau khi cả hai cố gắng chen chúc để lên được hàng ghế đầu.

- Lớp 11A4

Hiền Thi trả lời gảy gọn trong khi chỉnh đốn lại quần áo của bản thân cho ngay ngắn, phẳng phiu nhất có thể. Tôi thừa biết quần áo tôi cũng nhăn nhúm chẳng khác gì nó. Chẳng thèm chỉnh trang lại hình ảnh lôi thôi lếch thếch của bản thân hiện giờ, tôi lại ngẩn người ra. "Cái tên 11A4 sao nghe quen vậy?"

- Lớp của tên Khánh Nam đó. Tao ước đợt này lớp nó thua thảm hại

Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, Hiền Thi liền nhanh chóng trả lời. Trong giọng nói có chút khó chịu, ghét bỏ. Tôi đã quá quen với thái độ này của nó nên cũng đành cười trừ cho qua. Nhưng trong lòng, một cơn sóng dữ dội chợt xuất hiện, phản đối kịch liệt lời nói của Hiền Thi. Tôi tự hỏi liệu cậu có là thành viên trong đội bóng hay không? Cậu có biết hôm nay sẽ thi đấu với lớp tôi hay không? Trong phút chốc, tôi lại mong lớp cậu sẽ là người giành chiến thắng.

Tiếng trống báo hiệu sự ra sân của hai đội bóng vang lên khiến tôi giật bắn mình. Đến lúc này, tôi tự cốc vào đầu mình một cú rõ đau, tự rủa bản thân điên thật rồi nên mới có những suy nghĩ như thế. Bỗng chốc, tôi cảm nhận được có ánh mắt đang theo dõi mình. Tôi liền quay sang như một hành động phản xạ. Và tôi gặp ánh mắt cậu. Tôi đứng lặng. Trong phút chốc, tôi thấy thời gian như chững lại, không chịu trôi. Trái tim mong manh đánh thình thịch trong lồng ngực, những tưởng nó sẽ vỡ ra mất.

Tiếng trống báo hiệp một lại vang lên. Tiếng hò reo xung quanh đánh vỡ cả không gian. Mọi cầu thủ, cả Khánh Nam nhanh chóng đi vào vị trí của mình. Cậu đã thôi nhìn vào tôi từ lâu, nhưng ánh mắt của tôi lại chẳng thể rời khỏi cậu, như một ma lực cuốn hút đầy mạnh mẽ

- Nhiên! Ánh Nhiên

Tôi giật mình quay sang Hiền Thi đang rống cổ hét vào tai tôi.

- Mày bị cái gì mà gọi hồn tao ghê thế?

Tôi cằn nhằn, cố hét lớn để át tiếng ồn xung quanh. Hiền Thi cũng chẳng thua kém mà hét lại với hết sức lực của mình

- Tao mới hỏi mày bị gì đấy.            Mày mắc chứng gì mà cứ con ngẩn con ngơ suốt từ sáng tới giờ?

- Tao bình thường

Tôi cãi chày cãi chối. Bỗng một tiếng reo vang trời nổ ra, làm xôn xao cả những gốc cây làm gián đoạn cuộc cãi vả giữa tôi và Thi. Vẫn chưa kịp định hình xem chuyện gì đang xảy ra, đồng loạt xung quanh trường đã reo lên cái tên đầy quen thuộc

- Khánh Nam cố lên! Khánh Nam cố lên!

Tôi liền đảo mắt khắp sân trường để tìm hình bóng ấy. Cậu kia rồi. Cậu đang xông xáo tiến đến khung thành lớp tôi với trái bóng tròn dưới chân. Khuôn mặt Hiền Thi liền trở nên căng thẳng. Nó lẩm bẩm điều gì ấy trong miệng mà tôi mẩm chắc rằng là mong cậu không ghi bàn. Cả tôi cũng vậy, bỗng cũng cảm thấy hồi hộp. Nhưng không thể phủ nhận rằng tôi có chút mong điều ngược lại. Càng tới gần khung thành, tiếng cổ vũ réo gọi tên cậu càng to.

- Khánh Nam vẫn tiếp tục dễ dàng vượt mặt các đối thủ. Chỉ một chút nữa thôi... Liệu cậu có ghi bàn hay không? Ối!

Tiếng thầy bình luận viên ré lên cùng tiếng ồ ngạc nhiên của mọi người xung quanh. Một cầu thủ lớp tôi đã giành được trái banh và gạt chân cậu. Cậu chúi người, ngã nhào ra phía trước.   Trong phút chốc, không gian xung quanh chợt im lặng. Còn cậu, vẫn nằm im, chẳng nhúc nhích, khuôn mặt úp hẳn trên mặt đất. Từng phút giây trôi qua là từng phút giây lòng tôi nóng như lửa đốt vì lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!