Chương 13: Ông mai vụng về

- Cả tuần nay tao phải qua trường khác học bồi dưỡng, mày không có ai chơi cùng, không sao chứ?

Hiền Thi hỏi thăm tôi khi cô nàng đang ngấu nghiến vội ổ bánh mì của mình trước khi tiếng chuông báo vào tiết học vang lên.

- Yên tâm. Tao không cô đơn đến chết đâu mà lo

Tôi thản nhiên cười tươi đáp lại. Chẳng hiểu tôi có nói sai ngữ pháp hay gì không mà nó chợt dừng ăn, ngước mặt nhìn tôi trân trân với đôi mắt đầy ngạc nhiên

- Chà lạ nha. Thường ngày là mày sẽ lẽo đẽo theo tao ca cẩm cả ngày trời. Hôm nay lại nhanh chóng bảo tao yên tâm

- Ơ...

- Tôi ngớ người

- Thì thật tao đâu có buồn chán gì

- Vậy là có bạn mới chơi chung rồi đúng không? Ai vậy?

Nó lém lỉnh nhìn tôi mà nở một nụ cười đầy gian tà. Ngay lập tức, tôi khẽ rùng mình. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nếu biết trước nó hiểu tôi như thế thì tôi sẽ trả lời khác rồi. Còn bây giờ, sao tôi có thể bảo rằng người đấy là Khánh Nam? Việc giấu diếm này, lâu dần sẽ khiến tôi phát điên mất

- Ơ thì...

Tôi bối rối, hết nhìn trời, nhìn đất lại nhìn Thi, cố vặn hết công suất lúc này để nghĩ ra cái tên một ai đó. Trong khi tôi đang dần rơi vào trạng thái bế tắc, bỗng nhiên khuôn mặt Thi đanh lại nhìn tôi

- Thiện Dũng

- Hả?

- Tôi tròn mắt, khẽ kêu lên đầy ngạc nhiên

- Mày nghĩ sao tao lại chịu đi chung với cậu ta vậy?

- Tao không nói chuyện đó. Cậu ta đang đi về phía mày kìa

Nó hất mặt ra đằng sau tôi. Theo phản xạ, tôi liền quay lại không chút chần chừ. Quả thật cậu ta đang đi về phía này với điệu bộ hết sức lúng túng. Tôi thấy rõ mấy ngón tay u ú của cậu đang khẽ run lên. Tôi im lặng nhìn chằm chằm cậu, người đang đứng trước mặt tôi hiện giờ

- Ánh Nhiên...

- Mãi một lâu sau, cậu mới khó nhọc lên tiếng

- Chuyện hôm bữa, mình... mình xin lỗi.

Tôi thừa biết cậu ta đang nói đến vấn đề gì. Cậu đã biết tôi và A Kha không hề quen nhau. Cậu cũng biết tôi đã nghe được những gì cậu nói với A Kha ngày hôm đấy, một sự xúc phạm tôi không tài nào chấp nhận được.

- Hình như câu xin lỗi này hơi trễ nhỉ?

Vẫn vẻ mặt lãnh đạm thường ngày, tôi thản nhiên nói. Ngay lập tức, Hiền Thi thúc tôi một cú đau điếng và nhìn ánh mắt trách móc. Có lẽ câu nói ấy khá gây tổn thương nên cậu ta liền cúi đầu xuống. Dường như mọi sức lực để có thể nhìn thẳng vào mắt tôi, phút chốc tan biến thành cát bụi khi câu nói kia phụt ra.

- Mình không cố ý. Mình muốn xin lỗi lâu rồi nhưng chẳng dám và chẳng biết xin lỗi ra sao

Cậu khẩn khoản giải thích mà trong giọng nói đầy ấp nỗi buồn. Tôi chợt mềm lòng. Lần này lại đến lượt tôi ấp úng chẳng biết phải trả lời sao cho phải lẽ. Một phút trôi qua trong sự im lặng đến ngột ngạt

- Vậy giờ cậu xin lỗi rồi. Ngoài ra đâu còn chuyện gì nhỉ?

Hiền Thi lại thúc vào be sườn tôi một cú đau điếng khác. Tôi quắc mắt nhìn nó ra hiệu tôi cũng chẳng biết phải trả lời ra sao.

- Ơ... Không... Không còn. Nhưng có phải cậu vẫn còn giận đúng không?

Tôi lại ngẩn ra. Đương nhiên tôi vẫn còn giận. Nhưng khuôn mặt của cậu khiến tôi chẳng dám thừa nhận. Tôi đành cắn răng nói dối. Có cố gắng cách mấy, tôi vẫn không giấu nổi việc nửa muốn nửa không trong lời nói của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!