Chương 12: Ghép đôi

PHẦN 2: Phút cao trào, trao duyên

Sau buổi tối hôm ấy, tôi nhận thấy rõ cậu đã vui vẻ hơn trước rất nhiều. Điều đáng mừng nhất cậu đã có lại cho mình một giấc ngủ ngon, dấu hiệu cho thấy tinh thần cậu ổn định hơn trước. Và cũng sau ngày hôm ấy, quan hệ giữa tôi và cậu dường như cũng tốt đẹp hơn. Có lẽ tôi lại hiểu cậu thêm được một chút nữa.

- Chúng ta tới đây thôi, các em ra chơi đi

Tôi đứng chào cô và thơ thẩn bước ra hàng lang ngắm cảnh sân trường. Hiền Thi và Quang Trí, vì một vài lý do nào đó trong đội tuyển Sử mà cả hai phải qua một trường cấp ba gần đây để bồi dưỡng. Bọn họ thật sướng, dẫu sao vẫn còn có nhau để đi chơi chung, bỏ mặc tôi bơ vơ một mình. Tôi thật chẳng biết phải làm gì với nửa tiếng đồng hồ dài đăng đẵng này.

Trong lúc mơ màng, tôi chợt nghe tiếng đàn của lớp bên cạnh. Nhìn anh chàng lạ mặt kia say mê biểu diễn, tôi lại vô thức nghĩ đến Khánh Nam. Tuy quan hệ giữa cả hai đã trở lại bình thường nhưng tôi đã không còn đến nơi hẹn quen thuộc. Tính đến nay cũng đã khá lâu, tôi chắc mẩm cậu ta cũng chẳng xuống. Ấy thế mà cơ thể tôi lại hư hỏng đi xuống cầu thang, chẳng hiểu vì sao

- Mình ngốc thật mà. Cậu ấy làm sao xuất hiện được

Tôi tự rủa bản thân khi chỉ còn cách nơi hẹn một đoạn đường ngắn. Vừa định quay gót ra về, tiếng đàn lần nữa lại vang lên. Âm điệu sao mà thân quen, là ca khúc "nhỏ ơi". Một dòng điện luồn lách khắp cơ thể, chẳng kịp suy nghĩ, tôi tức tốc chạy đến cốt chỉ để khẳng định với bản thân rằng đó không phải là cậu.

Nhưng không... Khánh Nam... quả thật đang ngồi đó, dưới gốc cây bàng già và ôm cây đàn guitar.

Tôi đứng thẫn thờ ra đó nhìn cậu. Cậu vẫn y như buổi trưa hôm ấy, nhắm mắt say sưa đàn. Khuôn mặt góc cạnh cùng làn da trắng nhấp nháy dưới ánh nắng mặt trời. Trông cậu đẹp tựa thiên sứ, mang nét lãng tử của những anh chàng năm bảy mươi.

- Cuối cùng cậu cũng tới rồi.

Khánh Nam ngước mặt nhìn tôi cười tươi sau khi nốt nhạc cuối cùng của ca khúc vừa dứt. Tôi ngạc nhiên mà đứng ra như phỗng... "Chẳng nhẽ từ lúc đi chơi về cậu ta luôn đợi mình?". Một suy nghĩ vớ vẩn, mơ mộng bỗng chốc ghé ngang tâm trí tôi.

- À thì... Buổi trưa hay giờ ra chơi nào tôi cũng ra đây đợi cậu. Tôi sợ cậu ra kiếm tôi thì không thấy

Vẫn nụ cười ấy trên môi, cậu lại thế, lại tự ý đọc suy nghĩ của tôi. Khánh Nam lần đầu tiên tôi gặp đã quay về. Hay đúng hơn là cậu còn tươi vui hơn trước. Trong phút chốc, trái tim tôi chợt xao xuyến cảm động trước hành động đó. Bất giác tôi nở một nụ cười hiền, khuôn mặt điềm tĩnh ngày thường dễ dàng vỡ tan.

- Nếu như tôi quên luôn thì sao?

Vừa hỏi cắc cớ, tôi vừa rảo bước nhanh về phía chỗ ngồi bên cạnh Khánh Nam. Tưởng chừng như cậu sẽ bối rối nhưng hình như tôi đã quên, trong sự nghiệp châm chọc nhau thì tôi luôn là người thua cuộc

- Thì tôi vẫn cứ ngồi đợi

- Đồ ngốc...

- Tôi lè lưỡi tiếp tục buông lời chọc ghẹo trong khi đối phương đang nói với giọng điệu có phần nghiêm túc

- Chỉ vì tôi tin cậu sẽ nhớ và tới chỗ hẹn thôi. Và giờ cậu đang ngồi trước mặt tôi đấy thôi. Tôi ngốc cũng đáng.

Tôi hơi sững người trước câu trả lời và rồi xoay mặt đi để che sự bối rối của mình. Sao cậu ấy có thể nói những lời gây sát thương đến như thế? Hít một hơi thật sâu, tôi cố tái tạo lại vẻ mặt đậm chất Trương Ánh Nhiên. Nhưng có lẽ nó không được... tốt mấy nên tên Khánh Nam ấy bỗng cười phá lên nức nẻ

- Phát hiện rồi... Có người ngượng kìa

Câu nói ấy ngay lập tức như cây búa lớn phá tan tành chiếc mặt nạ mỏng manh còn lại của tôi. Khuôn mặt tôi nóng phừng phừng. Chẳng biết nó có đỏ lên nữa hay không?

- Ai... Ai mà ngại chứ. Có gì mà phải ngượng

Tôi cố lấp liếm nỗi xấu hổ của bản thân đầy vụng về. Trông tôi lúc này thật thảm thương. Ấy thế mà cậu cũng chẳng chịu buông tha cho tôi, vẫn ngang nhiên cười thích thú

- Bản lĩnh quá nhỉ? Cậu mà có thể lạnh lùng được như vậy khi mà chúng ta nói chuyện với nhau đầy mật ngọt đến thế sao

Ánh mắt Khánh Nam chợt hiện lên tia gian manh khiến tôi chột dạ. Cái tên đang ghét ấy phải chăng có siêu năng lực thần kì mà săm soi tâm tư người khác. Mỗi khi ở bên cậu là mỗi khi mặt nạ cao ngạo của tôi lại bị phá vỡ. Dẫu biết là đã bị lộ hết cả những tôi vẫn cố cãi chày cãi cối

- Là do cậu hết. Tự nhiên nói chuyện như kiểu người yêu khiến tôi bất ngờ thôi

- Tôi nào dám. Nhớ lại xem nào... là do Ánh Nhiên cậu mở màn đấy

Cậu nhướn mày, cúi gần mặt tôi mà nói. Tim tôi liền đổ đốn, đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơ thể cứng đờ ra đấy, chẳng nhúc nhích được một mi

-li

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!