"Chuyến đi cắm trại thác Dambri hai ngày một đêm cho khối học sinh lớp 11 sẽ được tổ chức vào ngày... "
Một đám học sinh lúc nhúc, chen chúc nhau nơi bảng thông báo cuối hành lang. Ai cũng cố chen chân để đọc được dòng thông báo về chuyến đi chơi cuối học kì một sắp đến. Hiển nhiên trong đó không thể thiếu Ánh Nhiên tôi. Hai mắt tôi dần sáng rỡ như bắt được vàng. Chưa bao giờ tôi được đặt chân trên thác Dambri cả. Tôi nghĩ đó chắc hẳn là một đêm lửa trại đầy náo nhiệt và khó quên
- Hiền Thi! Đi chung với tao không?
Ngay lập tức, tôi nhanh chóng rủ rê con bạn thân đang đứng bên cạnh. Chúng tôi có bao giờ rời xa nhau cơ chứ. Nhưng đáp lại vẻ háo hức của tôi, khuôn mặt nó lại tỏ vẻ rầu rĩ và thất vọng. Điều đó khiến tôi thấy lạ
- Có chuyện gì sao?
Tôi e dè hỏi khi cả hai đã an toàn tách ra khỏi đám đông mà không chút xây xát.
- Lần này tao đi không được rồi. Ngày hôm ấy tao phải về quê ăn giỗ
Nó đáp bằng giọng ỉu xìu. Mắt tôi cũng liền cụp xuống vì thất vọng.
- Mày thử rủ anh Trí xem. Có lẽ anh sẽ đi
Hiền Thi gợi ý, cố vớt vát tình hình. Ngay khi ấy, anh liền xuất hiện cùng vẻ mặt buồn rầu chẳng kém Hiền Thi
- Em có đi chơi lần này không Nhiên? Anh xin lỗi vì không đi chung được.
- Tại sao? Em vừa định rủ anh
Lúc này mặt tôi đã méo xệch. Tâm trạng đầy hụt hẫng. Quang Trí nhìn cũng chỉ biết nhún vai ngượng ngùng
- Anh vừa gọi cho mẹ nhưng mẹ anh không cho. Cố nài nỉ mãi cũng chẳng khá khẩm gì.
Tôi nghe mà thở dài thườn thượt. Một nỗi phân vân cuộn trào trong lòng giữa việc nên đi hay ở nhà. Nhưng chuyến đi chơi này khá hấp dẫn, thỉnh thoảng mới có cơ hội. Tôi không nỡ để vụt mất. Nhưng đi rồi, tôi lại chẳng biết phải chơi với ai. Tôi khẽ rùng mình khi nghĩ đến cảnh xung quanh toàn người lạ và bản thân ngượng đến nỗi im như thóc. Chao ôi! Nó sao thật đáng sợ!
- Cơ mà Ánh Nhiên này! Sao dạo gần đây tin đồn giữa mày và A Kha bỗng nhiên yên ắng vậy?
Hiền Thi đột nhiên quay sang hỏi tôi ngay khi tâm trí tôi đang bay lơ lửng trong đống suy nghĩ bản thân sẽ làm gì trong chuyến đi chơi sắp đến. Tôi khẽ giậy mình nhưng rồi cũng nhanh chóng đáp lại
- Như thế chẳng phải tốt hay sao?
- Ừ thì tốt. Chả là tao thấy lạ thôi. Mọi người đều tỏ vẻ biết rõ mày và hắn ta không quen nhau. Bọn họ làm sao biết được nếu không có sự đính chính
- Thì hắn ta đã đính chính mà
Tôi thản nhiên trả lời. Quả thật, sau ngày hôm ấy, A Kha đã không dám đến tìm tôi nữa, một phần vì tôi luôn đi bên cạnh anh Trí và Hiền Thi, phần còn lại là vì Khánh Nam luôn hăm hắn khi hắn có ý định nào đó. Vậy nên lâu dần thành nản, hắn nhanh chóng đính chính để bản thân chẳng phải dính thêm phiền phức.
- Lần này lại đến lượt anh. Anh biết rõ tính A Kha, hắn làm sao buông tha em dễ dàng như vậy. Anh thấy rõ hắn có vẻ thích thú với em
- Anh đang xem em như một món hàng à mà cần hắn thích thú
Tôi đâm quạu, nhưng là giả vờ đâm quạu. Làm sao tôi có thể thú nhận rằng là nhờ phần lớn Khánh Nam giúp đỡ. Tôi có thể cá cược lớn rằng cả anh và Hiền Thi sẽ nổi trận lôi đình khi biết sự thật. Vẫn là câu nói ấy. Ở bên cậu ta rất nguy hiểm. Nhưng ngay cả bản thân tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại quyết định dấn thân vào một con người sẽ dễ đem lại thị phi như cậu. Phóng lao thì phải theo lao nên đành giấu diếm đến phút cuối cùng.
Cuộc nói chuyện cứ thế kết thúc. Hiền Thi vì có việc nên phải ra về trước trong khi anh Trí lại bị cô chủ nhiệm gọi vào phòng. Thế nên tôi đành thong thả về nhà một mình. "Lại là đi một mình". Tôi chán nản thầm nghĩ. Chuyến đi chơi lại đổ ập vào đầu tôi với bao nhiêu suy tính. Chỉ việc tôi sẽ làm gì khi có một mình cũng đủ khiến tôi đau đầu
- Dạo này trông anh có vẻ ổn hơn rồi đấy
Một giọng nói dịu dàng chợt lọt vào tai tôi. Giọng nói ấy có chút thoáng buồn, chút lo lắng và chút gì đấy an lòng. Vốn có thói quen không quan tâm chuyện xung quanh, tôi chẳng có ý định dừng lại để tò mò chuyện thiên hạ. Vì lỡ như lại dính rắc rối vào bản thân thì khốn. Chợt giọng nói thứ hai vang lên khiến tôi không thể không dừng bước
- Anh chưa lúc nào ổn hơn cả. Chỉ đôi lúc càng tồi tệ thêm.
Đó là giọng của Khánh Nam. Tôi liền đi theo giọng nói và nép vào nơi ghế đá gần đấy. Quả không sai, cậu đang đứng với một cô gái mang nét đẹp trong trắng và chút gì đó giống người phương Tây. Theo cách nói chuyện, có lẽ là bạn gái cũ của cậu, Thu Hà. Trông cô thật ngọt ngào và xinh đẹp. Cậu nhìn cô đau đáu. Ánh mắt hiện rõ một nỗi đau đầy bi thương đến xé lòng người
- Đừng cố chấp nữa. Chuyện tình chúng ta đã là quá khứ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!