Những tia nắng sớm chiếu tỏa lên mọi nẻo đường Sài Gòn. Tuy đã gần hè nhưng chẳng hiểu sao sáng nay tiết trời chẳng mấy
oi bức mà có chút se lạnh. Hít một hơi thật sâu, tôi cố kìm
hãm nỗi lo lắng trong lòng mình. Dẫu đã quen nhưng lần nào
đứng trên sân khấu tôi cũng đều hồi hộp như thế. Thật ghét mà:
– Trường trung học Trung Vệ Ân là ngôi trường có bề dày lịch sử một trăm năm,…
Tôi tự tin giới thiệu về ngôi trường của mình trước toàn
thể học sinh và thầy cô giáo trong quận. Chuyện rằng hôm nay
quận tôi tổ chức giao lưu học sinh giỏi. Mở màn buổi lễ, các
trường sẽ chọn một học sinh trong những học sinh tiêu biểu tham
dự để giới thiệu giản lược về trường. Và may mắn thay tôi
được chọn. Chấm dứt bài giới thiệu trong tràng vỗ tay nồng
nhiệt, tôi cúi gập người chào rồi bước xuống khu vực của
trường Trung Vệ Ân.
– Con làm tốt lắm Ánh Nhiên! Trong tất cả các trường, con là gương mặt nổi bật nhất đấy.
Cô tổng phụ trách nháy mắt và dành lời khen cho tôi. Đáp
lại tôi ngượng ngùng cười nhẹ đáp trả. Sự ngượng ngùng ấy
chưa hết thì đám bạn xung quanh lại khiến tôi ngượng chín mặt
hơn:
– Trương Ánh Nhiên đúng là Trương Ánh Nhiên. Mày lên sân khấu
bao giờ cũng tự tin, nổi bật như thế cả. Chẳng nhẽ mày không
run à?
– Bậy rồi. Tao run bần bật lên ấy chứ
Tôi lắc đầu nguầy nguậy phản kháng. Nhưng đau xót thay tụi
nó chẳng tin lấy một lời. Đứa nào đứa nấy cũng trề môi, nhăn
mặt đủ kiểu.
– Biết vậy nãy tao quay lại lúc mày đứng trên sân khấu. Mày
nói lưu loát, rành mạch và thu hút tới mức tụi trường khác
nhìn mày không chớp mắt luôn. Run của mày ấy hử?
Tôi cười nhạt cho qua. Thật ức chết đi! Nói thế nào cũng
chẳng ai tin. Nếu có con bạn thân ở đây thì tốt nhường nào. Nó là đứa biết rõ tôi không phải dạng người mạnh mẽ, tài giỏi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!