Chương 9: (Vô Đề)

Edit: Mều

Khương Ly sở dĩ chọn ngồi ghế phó lái hoàn toàn là bởi vì không hiểu tại sao độ thiện cảm bị giảm xuống, không chắc chắn Giang Trạm đối với mình có thái độ gì nên không tiện ngồi cạnh hắn, miễn cho đụng vào rắc rối lại bị giảm xuống độ thiện cảm.

Hai người mỗi người một ý, một xe ba người, Kỷ Thư áp lực lớn nhất.

Từ gương chiếu hậu nhìn biểu tình âm trầm của boss, anh có xúc động muốn lao xuống xe.

Bữa tối đã được đặt trước ở tòa nhà Ma Thiên, bàn ăn được đặt gần cửa sổ có thể quan sát thành phố về đêm.

Lúc xuống xe, Giang Trạm đứng ở bên cạnh Kỷ Thư vươn tay, Kỷ Thư cực kỳ thức thời đem chìa khóa phòng cho hắn rồi nhìn hắn và Khương Ly đi vào thang máy, còn bản thân thì công thành lui thân.

Kỷ Thư biết rõ khẩu vị ăn uống của Giang Trạm, cũng sớm hỏi qua các món yêu thích của Khương Ly nên đã gọi các món theo sở thích của hai người.

Thành phố lên đèn, ánh nến lãng mạn, tiếng đàn violin du dương, hoa hồng thanh nhã, thịt bò mỹ vị, rượu đỏ cao cấp.

Với sự chuẩn bị tinh tế như thế thì hai người phải có tư tưởng lãng mạn nhưng tâm tư hai người này lại không đặt ở trên bàn ăn tinh xảo.

Khương Ly đang suy nghĩ phải làm sao để tăng độ thiện cảm nên mất tập trung, còn lực chú ý của Giang Trạm lại đặt ở trên người cậu.

Từ khi biết Khương Ly muốn cùng mình tâm sự đêm khuya thì trong lòng Giang Trạm ngứa ngứa như có một con mèo nhỏ cào cào khiến tim hắn ngứa ngáy.

Bốn từ này quá hàm nghĩa, ai nghe cũng sẽ cảm thấy có ý "xoạc", hắn đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Chuyện buổi tối ngày hôm đó có thể nói là hiểu lầm nhưng lần này là Khương Ly tự mình tìm tới cửa, không thể nói là mình lừa đảo đi? Vừa nhắc tới hai từ lừa đảo Giang Trạm đã cảm thấy đau gan, trước khi ra cửa còn muốn tối nay không cho Khương Ly sắc mặt tốt để cậu biết mình có thân phận gì, không nên được đà lấn tới.

Nào biết vừa bắt đầu bữa tối, đối phương còn không thèm liếc mắt nhìn mình một cái, cái gì mà tâm sự chứ, cậu thì hay rồi, ngay cả rắm còn không buồn thả mà.

Chẳng lẽ mình hiểu nhầm ý của cậu? Nói mình lừa đảo, chính cậu mới là người lừa gạt bữa cơm mới đúng chứ?

Giang Trạm càng nghĩ càng cảm thấy cậu đang trêu mình.

Sau khi ăn xong, Giang Trạm lấy áo khoác mình xuống, không thèm nhìn tới Khương Ly đã trực tiếp đi ra ngoài, Khương Ly đi sau hắn tới bãi đậu xe lấy xe.

Hai người vừa lên xe, Giang Trạm liền nói: "Tôi đưa cậu về."

"Hả?" Khương Ly từ trong suy nghĩ mới tỉnh lại, nhìn hắn lắc đầu: "Không cần, tối nay tôi không có ý định muốn quay về."

Giang Trạm nghe vậy, tay ngừng lại động tác tra chìa khóa, nghiêng đầu nhìn y, vừa vặn chạm vào ánh mắt của cậu, trầm mắc: "Cậu có ý gì?"

"Không phải tôi đã nói rồi sao? Cùng anh nói chuyện thâu đêm." Khương Ly chống cằm nhìn hắn cười tủm tỉm.

Nói chuyện thâu đêm.

Lại là bốn chữ này, nghĩ tới cậu vừa nãy không thèm để ý mình, Giang Trạm cười lạnh một tiếng: "Nói chuyện gì mới được chứ? Trước đây cậu vì vai diễn cũng đi câu dẫn người ta thế này sao? Là phó đạo diễn?"

Khương Ly không biết vì sao hắn lại nhắc tới phó đạo diễn, bộ dáng hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, vô tội đáp: "Giang tổng, không thể nói như thế được. Tôi sống hai mươi mốt năm chỉ mới đi câu dẫn anh thôi."

Giang Trạm sững sờ.

Chỉ mới câu dẫn một mình mình? Vậy là nói buổi tối kia đúng là lần đầu của Khương Ly?

Nắm được trọng điểm này, tâm lý ấm ức tối giờ của Giang Trạm mới bớt được một chút, tâm trạng lại vui lên, trên mặt lại không biểu hiện mà hỏi ngược lại: "Phải không?"

Khương Ly đang chuẩn bị trả lời thì đột nhiên nghe thấy thanh âm của hệ thống: "Ký chủ, độ thiện cảm của nam chính tăng lên 5%, bây giờ là -20."

Độ thiện cảm tăng lên? Khương Ly ban đầu hơi ngạc nhiên, rồi bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, ánh mắt nhìn về phía Giang Trạm mang theo tia sáng.

"... Cậu nhìn tôi như vậy làm gì?" Giang Trạm bị ánh mắt sáng lấp lánh của Khương Ly làm cho khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!