Edit: Mều
Khương Ly đứng ở giữa khu đất trống, nhắm mắt lại, tâm trạng dần dần thay đổi rồi chậm rãi mở mắt ra.
Khi cậu mở mắt, vị trí hiện tại không còn là phòng thử vai nữa mà là nơi Thẩm gia bị tàn sát.
Cậu chắp tay đứng giữa sân, biểu cảm nguyên bản đang khiêm tốn lễ độ chậm rãi trở nên âm trầm, ánh mắt liếc xung quanh, mí mắt hơi rũ xuống, phần kẻ mắt chậm rãi kéo dài ra thể hiện sự âm lãnh và quái dị.
Ánh mắt chỉ biến hóa một chút mà khiến cho khí chất đột nhiên trở nên âm u.
Nhập vai rồi!
Chu Tấn cả kinh vì bị tốc độ nhập diễn của cậu, ông thiếu chút nữa đã đứng bật dậy, ánh mắt chăm chú quan sát cậu.
Tầm mắt Khương Ly đảo qua từ nội thất đến con người, khóe môi khẽ nâng lên mang theo hưng phấn cùng điên cuồng, phảng phất như trên bãi đất trống đang được phủ kín bởi những thân xác bị phanh thây, máu chảy thành sông, hắn ta tựa như kẻ chiến thắng đang hưởng thụ thành quả của mình.
Mỗi khi ánh mắt của hắn đảo qua, nhân viên vừa vặn đứng ở góc lơ đãng cùng hắn đối mặt nhìn nhau bỗng nhiên chạm tới ánh mắt chứa đầy sát ý điên rồ không hiểu sao sau lưng lại đổ mồ hôi cùng rợn cả da gà.
Hai bàn tay của Chu Tấn đặt ở trên bàn không tự chủ nắm chặt lại, chỉ thấy Khương Ly dừng quan sát xung quanh, chậm rãi đi về phía trước, tầm mắt như chạm tới nơi nào đó, nụ cười càng trở nên quỷ dị hơn, chân bước qua vết máu trên đất cũng không để ý rồi dừng lại trước mặt một nhân viên.
Cậu nhân viên bị hắn nhìn chằm chằm tới mức tê dại, trong lòng bỗng dưng căng thẳng, suýt nữa đã lui về sau.
"Thẩm đại nhân."
Khương Ly gọi một tiếng, mọi người phát hiện thanh âm của hắn đã thay đổi! Vừa réo rắt vừa mang theo tia sắc bén, đó là chất giọng đặc biệt của hoạn quan!
Lúc trước thử vai cũng có người để ý tới điểm này, nhưng diễn viên chưa học qua phối âm thì biến âm không thành công ngược lại sẽ dẫn tới mâu thuẫn giữa nhân vật và thanh âm, khiến khán giả dễ dàng nhận ra. Thế nhưng Khương Ly lại không hề có chuyện này, cậu như một diễn viên phối âm chuyên nghiệp, mỗi một cái nhấn đều vô cùng chuẩn xác.
Mọi người hiểu ra cậu đang dùng cậu nhân viên kia để đối diễn.
"Thẩm đại nhân nói đúng, một tên hoạn quan thì có bản lĩnh gì chứ, chỉ là thay thánh thượng giải quyết ưu phiền thôi." Khương Ly chắp tay thong thả bước đi, ngữ khí tựa tiếu phi tiếu, "Ngài nên mắng lớn tiếng một chút, chậm sẽ còn không còn cơ hội mở miệng..."
Vừa dứt lời, tay hắn hướng bên cạnh nắm chặt, rút thanh kiến trên giá đỡ, lui về sau mấy bước rồi vung tay lên, mũi kiếm từ dưới quét lên trên, ánh sáng màu bạc lóe lên.
Một kiếm trí mạng.
Tiện tay ném kiếm xuống đất, khuôn mặt Khương Ly lộ rõ vẻ chán ghét, phủi phủi quần áo tựa như trên đó thật sự bị dính máu, lúc chuẩn bị rời đi thì bước chân bỗng nhiên dừng lại.
Trong tiểu thuyết thì đây chính là lúc hắn cùng đệ đệ Liễu Bạch Trúc gặp lại.
Hai khuôn mặt giống y như đúc, một bạch y xuất trần, một hắc y nhiễm huyết.
Trên mặt Khương Ly xuất hiện biểu tình hơi kinh ngạc, ánh mắt cổ quái nhìn về phía trước, mà người ngồi trước chính là Chu Tấn.
Hai ánh mắt chạm vào nhau, trong phút chốc Chu Tấn nhất thời có cảm giác bị cậu hấp dẫn.
Người trước mắt đã không còn là Khương Ly mà là thái giám Ty Lễ Giám – Liễu Truyền Đăng.
Tình cảnh này bên trong kịch bản viết Liễu Truyền Đăng đã biết được Liễu Bạch Trúc được Mộ Dung gia thu dưỡng, còn bản thân thì ở trong cung thập tử nhất sinh, người không giống người quỷ không ra quỷ, đệ đệ ruột thì lại ở thế gia hưởng hết phồn vinh.
Một loại tâm tình oán hận mãnh liệt sôi trào, Khương Ly cảm thấy vừa buồn cười vừa giận dữ, thâm trầm nhìn chằm chằm Chu Tấn, phảng phất như ông chính là Liễu Bạch Trúc đang chỉ tay vào mặt hắn hỏi tội: "Cơm có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy. Ta chỉ là thay hoàng thượng làm việc thôi."
Khi nói tới hoàng thượng, Khương Ly ôm quyền, một giây sau như bị Liễu Bạch Trúc nói gì đó kích thích, vung tay một cái, âm thanh đột nhiên đè thấp, quên mất tự xưng: "Câm miệng! Ngươi nói ta giết nhầm trung lương, là con mọt làm hại triều đình? Ngươi thì biết cái gì?"
Mẫu thân vì kế sinh nhai mà chọn chính mình bán vào trong cung, chỉ vì chính mình không dẻo miệng như em trai khiến mẫu thân vui vẻ. Mấy năm ở trong cung, mỗi khi nhìn thấy người khác được người nhà gửi thư, hắn cũng mong đợi mẫu thân có thể nhớ tới mình một chút, hỏi thăm xem mình có khổ không? Nhưng hy vọng chỉ đổi lấy thất vọng.
"Ngươi ở Mộ Dung gia tiêu dao khoái hoạt, đã từng nghĩ tới người ca ca này phải sống trong cung thế nào chưa? Hiện giờ còn nói với ta cái gì mà tình cảm huynh đệ?"
Mỗi một câu hắn liền áp sát về phía trước một bước, ánh mắt nhìn Chu Tấn vẫn mang theo sát ý nồng đậm, cười lạnh nói: "Mộ Dung gia chỉ dạy ngươi ngây thơ ngu xuẩn, không dạy ngươi cách người khôn bảo vệ mạng mình sao? Nếu tiếp tục ăn nói lung tung, đừng trách ta không niệm tình huyết thống đưa ngươi xuống đoàn tụ với cha mẹ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!