Edit: Tuyền
Beta: Cam
- ------
Khương Ly được ông lão mời vào trong nhà, còn Trì Phóng vẫn đang đứng ở cửa, cái tay cầm then cửa không nhúc nhích, hắn thật sự không thể hiểu nổi việc Khương Ly đột nhiên biến thành gia sư dạy kèm của mình.
"Tiểu Phóng, cháu còn đứng ngốc ở chỗ đó làm gì, mau lại đây pha trà cho người ta đi." Ông lão thấy Trì Phóng đứng bất động ở cửa nên gọi hắn một tiếng.
"Ồ."
Trì Phóng bĩu môi, đóng cửa lại, trở lại trong phòng khách, nhận lấy bình trà từ trong tay ông lão rồi rót trà cho Khương Ly.
Khương Ly thấy thế, vội vàng đứng lên, xua tay nói: "Không cần pha trà cho tớ đâu."
"Như vậy sao được." Ông lão không đồng ý, căn dặn Trì Phóng phải chiêu đãi tốt Khương Ly, sau đó đi vào bếp.
Trong phòng khách chỉ còn lại hai người Khương Ly và Trì Phóng, Trì Phóng rót trà cho Khương Ly, sau đó ngồi xuống ghế, nhỏ giọng hỏi chuyện cậu.
Khương Ly tóm tắt lại việc cậu gặp ông lão ở thư viện, sau khi ông biết cậu và Trì Phóng là bạn học thì đã mời cậu dạy kèm cho Trì Phóng.
"Không thể." Trì Phóng không tin, "Tuy có lúc ông tôi không đáng tin, nhưng sẽ không tùy tiện tìm người dạy kèm cho tôi như vậy."
Hắn vốn muốn hỏi Khương Ly xem có phải cậu dụ ông không, mà nghĩ lại Khương Ly cũng không phải người như thế, liền thấp giọng uy hiếp thêm một câu: "Cậu thành thật khai báo mau, nếu không tôi sẽ đá cậu ra khỏi cửa. "
"Ông lão hỏi điểm tiếng anh của tớ, tớ nói với ông ấy sau đó ông ấy liền mời tớ tới đây." Khương Ly nhỏ giọng nói.
"...." Trì Phóng nhớ tới bài kiểm tra lần trước Khương Ly được tận 148 điểm, liền câm họng lại, cái thành tích này quả thật có thể dạy kèm cho hắn.
Khương Ly nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận của Trì Phóng, đáy mắt lóe lên ý cười, xấu xa bỏ thêm một câu: "Ông nói cho tớ bài kiểm tra của cậu chỉ được có 60 điểm nên tớ mới quyết định tới giúp cậu học."
"..."
Chỉ có 60 điểm, mặc dù điểm này đặt ở trước mặt Khương Ly thật sự khá thấp nhưng nghe cậu nói từ "chỉ", tâm lý Trì Phóng có hơi khó chịu, giống như là mình thật sự vô dụng ấy, không khỏi hờn dỗi một câu: "Ở trường có bao nhiêu là người điểm thấp, sao cậu không đi dạy kèm cho bọn họ? Cậu đây là đang xen vào chuyện của người khác."
"Nhưng bọn họ không cứu tớ." Khương Ly không chút nghĩ ngợi liền nói, không chút giận dỗi, ánh mắt nghiêm túc nhìn hắn, "Mạng của tớ là cậu cứu, nhưng tớ không có gì để báo đáp cậu hết, chỉ có một chút năng lực học tập là được việc thôi."
Trì Phóng bị cậu làm cho sửng sốt.
Khương Ly hít sâu một chút, hai tay đặt trên đầu gối nắm chặt, đôi mắt yên lặng nhìn thẳng hắn, giọng điệu mang theo một chút khẩn cầu: "Cậu cho tớ thử một chút, tớ nhất định sẽ nghiêm túc dạy cậu, được không?"
Con mắt của cậu trong suốt sáng ngời, như là ánh nắng sớm mở đầu một ngày mới, trong đôi mắt có sự kiên định cùng thỉnh cầu, như là chuyện mình dạy kèm cho Trì Phóng so với ân cứu mạng của hắn căn bản không đáng nhắc đến, cậu thật sự đem chuyện Trì Phóng cứu mình khắc sâu vào trong lòng.
Trì Phóng lơ đãng nhìn vào con mắt của cậu, liền bị kích thích bởi lòng cảm kích như muốn tràn ra ngoài trong đó, trái tim trong lồng ngực không tự chủ lỡ một nhịp, mắt đối mắt với cậu được vài giây, lập tức chật vật quay đầu.
"Tùy cậu."
Trì Phóng lớn tiếng nói một câu, hắn không muốn ngồi cùng một chỗ với cậu nên đứng dậy trở về phòng, trên đường không cẩn thận đụng vào cái ghế nhỏ ở ngoài hành lang, thấp giọng mắng một câu, sau đó khom lưng xuống lôi luôn cái ghế đấy về phòng.
Bóng lưng hắn nhìn như đang chạy trối chết, Khương Ly ngơ ngác nhìn hắn, trong chốc lát, cậu cảm thấy bóng lưng của người trước mắt cùng bóng lưng của Giang Trạm sau khi bị mình đùa giỡn mà trốn về phòng như trùng lên nhau..... Giang Trạm.
Khương Ly mấp máy môi khẽ gọi tên, viền mắt đỏ lên, tầm mắt trở nên mơ hồ, thiếu chút nữa đã rơi lệ.
Làm sao bây giờ, rõ ràng đã qua một đời, tôi vẫn không thể quen nổi những ngày không có anh, nếu như anh biết, chắc chắn sẽ cười tôi cho xem.
Khương Ly tự giễu nở nụ cười, cúi đầu giấu đi viền mắt đã ửng đỏ, đến khi Trì Phóng ra khỏi phòng thì đã như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi uống trà, chỉ là không biết trà kia làm sao, càng uống càng cảm thấy nặng nề.
Uống xong chén trà, Khương Ly và Trì Phóng cùng trở về phòng, chuẩn bị giúp hắn học thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!