Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Mều

Sau khi tốt nghiệp đại học, nguyên thân thuê phòng đơn gần nơi ở của Trương Tử Dương để thuận tiện chăm sóc cho cuộc sống của gã. Đối với chuyện này, Khương Ly không thể không bội phục trình độ si tình của nguyên thân, càng như thế cậu càng khinh bỉ độ tra của Trương Tử Dương.

Sau khi về nhà Khương Ly mới phát hiện điện thoại không biết đã tắt nguồn từ khi nào, cắm dây sạc vào rồi mở nguồn lên, tiếng báo tin của điện thoại vang lên không ngừng, một nửa số tin nhắn là để nhắc nhở cậu đi đúng giờ và nửa còn lại là chất vấn tại sao cậu không đi khách sạn.

Khương Ly mặc kệ gã, xóa hết đống tin nhắn đó rồi để điện thoại chế độ im lặng rồi vứt sang một bên. Còn cậu cầm áo ngủ đi tắm, xong rồi trực tiếp nằm ngủ bù.

Chưa ngủ được bao lâu, Khương Ly đã bị một tràng tiếng đập cửa gấp gáp đánh thức.

Bởi vì mới tốt nghiệp, nguyên thân vì muốn tiết kiệm tiền nên tìm phòng thuê cách âm không tốt, không những nghe được tiếng gõ cửa bên ngoài mà có thể nghe rõ ràng tiếng người luôn miệng gọi tên Khương Ly.

Trương Tử Dương đã in dấu quá sâu trong ký ức của nguyên thân nên dù thân thể đã bị Khương Ly thay thế nhưng ảnh hưởng của Trương Tử Dương vẫn ít nhiều còn lưu lại nên chỉ cần nghe thấy thanh âm Khương Ly đã biết đó là Trương Tử Dương.

Tính khí của Khương Ly coi như không tệ nhưng có một chút không tốt là khi cậu đang bị thiếu ngủ mà còn bị người khác đánh thức thì sẽ có bệnh rời giường rất nghiêm trọng.

Kiếp trước có lần cậu tham gia game show thực tế, trong đó có một phân đoạn là đồng đội của nhau bất ngờ gọi đối phương rời giường, vì không muốn phá hỏng chương trình cũng như không muốn làm phiền đội ngũ nên cậu thức trắng một đêm, phối hợp cùng với chương trình.

Tối hôm qua đã bị Giang Trạm quấn lấy hơn nửa đêm không ngủ, giờ mới được đặt lưng xuống không lâu thì bị tiếng gõ cửa kém sang này đánh thức. Sự phẫn nộ dâng trào lên trong lòng, Khương Ly không chút chần chừ lấy quyển lịch ở trên tường đập mạnh lên cửa "Rầm" một tiếng.

Người ngoài cửa như bị dọa sợ, động tác gõ cửa dừng lại, Khương Ly kéo chăn lên định ngủ tiếp nhưng không ngờ chưa tới nửa phút sau tiếng gõ cửa lại vang lên mà càng có xu thế đập ác hơn nữa, kiểu không mở không dừng vậy.

"Đệch mợ!"

Khương Ly không kiềm được chửi thề, xốc chăn xuống giường.

"Kí chủ, không được chửi bậy. Phải chú ý hình tượng."

"Ngậm miệng!"

"..."

Hệ thống: Hôm nay kí chủ thật không giống thường ngày, có chút hung dữ nha.

Khương Ly không thèm mang dép vào, chân trần ra mở cửa. Ở ngoài cửa là một nam nhân cao lớn, đội chiếc mũ bóng chày và khẩu trang, tay đang làm tư thế gõ cửa, đột nhiên cửa bị mở ra suýt nữa vỗ lên mặt Khương Ly nhưng đã bị Khương Ly nhanh mắt bắt lấy tay đẩy ra, gã chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy thanh âm giận dữ vang lên: "Gõ cmm chứ gõ!"

Trương Tử Dương: "..."

Hệ thống: "..."

Trương Tử Dương bị một câu đơn giản mà thô bạo của Khương Ly làm cho đơ người, gã biết "Khương Ly" nhiều năm rồi, trong ấn tượng của gã "Khương Ly" là người nhát gan, hướng nội, chưa bao giờ nghe thấy "Khương Ly" nói khó nghe lần nào, cho dù đó là khi gã bảo "Khương Ly" dùng thân thể của mình đổi lấy vai diễn cho gã thì cậu ta cũng chỉ thất vọng chứ chưa từng chửi gã một câu nào.

Người trước mắt này giống hệt với "Khương Ly", ngay cả nốt ruồi nhỏ màu đỏ trên mũi cũng có nhưng lại cho người khác cảm giác hoàn toàn xa lạ, bất kể là đôi mắt đầy tức giận hay khuôn mặt lạnh lùng thiếu kiên nhẫn đều vô cùng xa lạ, giống như là đã có một ai đó xa lạ khoác lên bộ da tên là "Khương Ly" vậy, Trương Tử Dương bị dọa đến mức phải lùi về sau.

Chú ý tới hành động của Trương Tử Dương, Khương Ly khinh thường bật cười một tiếng, cảm thấy nguyên thân thật sự là mắt mù rồi mới đi thích một tên chết nhát này, bây giờ lại tới đây làm bẩn mắt cậu.

Tiếng cười của cậu khiến Trương Tử Dương hồi thần lại, ý thức được mình vừa mới làm hành động gì, trên mặt gã có chút thẹn quá hóa giận rồi lại tiến lên một bước: "Hôm nay Giang phó đạo mới gọi điện cho anh nói em tối hôm qua không có đi khách sạn, chuyện này rốt cuộc là sao?"

Khương Ly đoán được gã tới làm gì, đối với chất vấn của gã cậu căn bản lười phản ứng, cậu dựa vào cửa nhìn gã: "Mắc mớ gì tới mày?"

"..." Trương Tử Dương bị hỏi ngược lại liền bị máu dồn lên não, đang muốn phát tác liền nhớ tới bản thân còn cần sự giúp đỡ của cậu nên đè xuống lửa giận hỏi, "Em có biết là vai diễn này rất quan trọng với anh không?"

"Không liên quan tới tao." Khương Ly lại nhẹ nhàng phản dame khiến HP của Trương Tử Dương tụt dần và full thanh nộ nhưng gã vẫn cố gắng kiềm nén lại.

Trương Tử Dương thầm kéo Khương Ly ra mắng tới mạt đầu, nhưng trên miệng lại ôn nhu nói: "Tiểu Ly, anh biết em trách anh nhưng em phải nhớ là vai diễn này rất quan trọng với chúng ta, cuộc sống sau này của chúng mình phải nhờ vào nó. Anh đã nói với em rồi. Chờ lấy được vai diễn thì chúng ta sẽ được ở cùng nhau, lúc đó em hãy chuyển tới sống cùng với anh."

Lúc bình thường gã tuyệt đối sẽ không ăn nói khép nép như vậy với Khương Ly nhưng bây giờ không phải lúc, hôm nay bị Giang phó đạo diễn gọi điện mắng khiến trong lòng gã vẫn còn sợ hãi, gã đã đáp ứng với đối phương đêm nay nhất định sẽ tự mình đem Khương Ly tới, cho nên trăm triệu lần không thể cãi nhau với Khương Ly.

Khương Ly từ kỷ ức của nguyên thân biết được trước kia nguyên thân đã từng đề cập muốn sống cùng với Trương Tử Dương để thuận tiện chăm lo cho gã nhưng bị Trương Tử Dương cự tuyệt, không ngờ bây giờ để dỗ Khương Ly đi hiến thân, gã ngược lại chủ động đề xuất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!