Edit: Tuyền
Beta: Cam
- -----
Trong thời gian ngắn được cùng một người phát cho tận hai cái thẻ người tốt cảm giác sẽ như thế nào, Trì Phóng chỉ có thể "Ha ha" hai tiếng, lười phản ứng lại với Khương Ly, mở cửa tiệm đi ra ngoài, Phùng Vũ cũng vội vàng đuổi theo.
Từ sau lần gặp mặt ngẫu nhiên ở tiệm cà phê này, độ hảo cảm của Trì Phóng với cậu tăng 10%, rốt cuộc không còn dừng ở con số không nữa.
Hệ thống rất vui về việc này đồng thời cũng bất đắc dĩ với thái độ làm việc của Khương Ly, nếu ký chủ chủ động công lược giống như Giang Trạm ở thế giới trước thì độ hảo cảm chắc sớm đã bay lên vù vù rồi.
Đối với việc này, Khương Ly tỏ vẻ không có gì phải vội cả, bây giờ cứ học tập cho giỏi rồi lại nói.
Hệ thống: Rõ ràng cậu đang rất tích cực kiếm tiền mà....
Khương Ly: Phải kiếm thật nhiều tiền mới có thể học giỏi được nha
Hệ thống:...
Chớp mắt, Khương Ly đã đi làm ở tiệm cà phê được 2 tuần, trong lúc đó, Trì Phóng cùng Phùng Vũ cũng tới tiệm cà phê hai lần, có lúc chơi game ở trên tầng quán Internet không đi được thì sẽ gọi Khương Ly đưa đồ ăn lên, đúng là hai tên nghiện game hàng thật giá thật.
Có một lần Phùng Vũ đề nghị Khương Ly thêm Wechat, nói lần sau gọi đồ ăn thì sẽ gửi cho cậu luôn, Khương Ly tỏ vẻ điện thoại của mình không có Wechat, nói hắn vẫn nên gọi máy ở cửa hàng thì hơn.
Lấy điện thoại của Khương Ly xem đi xem lại mấy lần, Phùng Vũ không thể ngờ được, bây giờ học sinh tiểu học đã dùng điện thoại thông minh, thế mà Khương Ly
- một học sinh trung học vậy mà còn đang sài cái cục gạch đời cũ này, thật sự rất đáng bội phục.
Ngược lại chuyện này làm Trì Phóng nghĩ đến đến tình huống của Khương Ly, phát hiện cậu thật sự rất rất nghèo.
Về phần lão Khương, từ sau ngày cãi nhau với Khương Ly xong thì không trở về lần nào, Khương Ly cũng không quan tâm gã đi đâu, không trở về là tốt nhất, trở về thì cậu sẽ phải hao gân não đi đối phó gã.
Từ sau khi Khương Ly đến thế giới này, cậu chậm rãi thay đổi lối sinh hoạt của nguyên chủ, không tránh xa hàng xóm nữa, khi tình cờ gặp còn lên tiếng chào hỏi.
Cùng với sự thay đổi đó, thái độ của hàng xóm cũng trở nên tốt hơn, không còn chỉ trỏ nói về việc cậu là con lão Khương, mà coi cậu là một học sinh cấp ba bình thường.
Khi cách nhìn nhận có sự thay đổi, cách xử sự cũng trở nên khác với lúc trước. Thân phận của Khương Ly trong mắt những người dân ở khu phố cũ này, ban đầu là "con của tên họ Khương kia chắc cũng không phải thứ gì tốt" trở thành "đứa nhỏ đáng thương không có cha mẹ thương yêu phải tự lực cánh sinh", một ít tam cô lục bà có lúc nhìn thấy, cũng sẽ nhét một ít trái cây rau dưa của mình cho cậu.
Ngoại trừ tiến độ công lược chầm chậm ra, tất cả đều coi như không tệ.
Hôm nay Khương ly trực ca sớm, chào hỏi đồng nghiệp xong liền rời khỏi tiệm cà phê.
Ca sớm là từ 10h sáng - 6h30" chiều, thời điểm giao ca mất chút thời gian, khi Khương Ly rời khỏi cửa hàng đã sắp 7h. Nhưng lúc chiều cậu đã ăn qua bánh ngọt ở tiệm, lúc này cũng không đói lắm, lên tầng bốn trung tâm cao ốc, dự định đi thư viên tìm mấy quyển luyện đề lớp 12.
Thang máy vừa mở ra, Khương Ly liền thấy được Trần Gia Lâm cùng mấy người bạn của gã cùng đi đến, đối phương nhìn thấy cậu, theo bản năng liền lùi về sau một bước, trên mặt đầy cảnh giác.
Từ khi Khương Ly giáo huấn Trần Gia Lâm ở WC, đối phương không còn chủ động tìm Khương Ly gây chuyện, thậm chí lúc ở trường học còn bảo trì một khoảng cách rất xa với cậu.
Chỉ cần gã không tìm đường chết thì Khương Ly cũng sẽ không chủ động đi gây sự với người ta, coi như không thấy gã, đi qua thư viện bên kia.
Trần Gia Lâm ở phía sau, ánh mắt mù mịt nhìn bóng lưng cậu.
Mấy tên bạn hắn thấy thế, lên tiếng hỏi: "Ai vậy?"
"Một bạn học thôi." Trần Gia Lâm thu hồi ánh mắt, đi vào trong thang máy, mới vừa đi được hai bước, đột nhiên dừng lại hỏi một người trong đó, "Tiểu Đổng, tớ có nhớ cậu từng nói biểu ca cậu rất thân với mấy lão đại trường Vân Sang phải không?"
"Ừ, có chuyện gì à?" Người kia hỏi.
"Không có gì." Trần Gia Lâm âm trầm nở nụ cười, quay đầu nhìn về hướng của Khương Ly, khoác lấy cổ người kia nói, "Nếu có thời gian thì tớ muốn uống vài chén với bọn họ thôi, nói biểu ca cậu là tớ muốn mời bọn họ một bữa cơm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!