Edit: Tuyền
Beta: Cam
- ------
Tám giờ đến mười giờ là thời điểm tiệm cà phê nhiều khách nhất, lúc này ngoại trừ quầy tiếp tân ra thì đã không còn chỗ trống nào, Khương Ly áy náy nói rõ tình huống với hai người Trì Phóng, hỏi bọn họ có muốn ngồi ở quầy không?
Phùng Vũ thì nơi nào cũng được, chỉ cần có đồ ăn: "Tụi này thì ngồi đâu cũng được, nhưng mà ngồi ở đây có thể nói chuyện phiếm với cậu nha."
Trì Phóng: "..." Tụi này nào? Hắn đã đồng ý chưa?
Tuy rằng Phùng Vũ nói như vậy nhưng Khương Ly cũng không quên hỏi Trì Phóng một tiếng.
Trì Phóng dễ dàng bắt được tia mong đợi trong mắt cậu, thấy cậu chăm chú nhìn mình, giống như rất mong đợi mình ngồi bên này, nghĩ lại lúc trước Phùng Vũ nói ở lớp cậu thường xuyên bị xa lánh, phỏng chừng cũng không có bạn bè thân thiết, nghĩ thầm mình ngồi ở chỗ này còn có thể giúp cậu kiếm chút tiền, những đồng nghiệp khác thấy cũng không đến nỗi coi thường.
Tâm lý bách chuyển thiên hồi một vòng, Trì Phóng cảm thấy mẹ nó mình là một người thật tốt, không những thấy việc nghĩa hăng hái làm mà cứu người ta một mạng, bây giờ còn thay người ta suy nghĩ nhiều việc như vậy.
"Ừm."
Dưới ánh mắt mong chờ của Khương Ly, Trì Phóng chậm rãi gật đầu, lại nhìn thấy cậu nở một nụ cười thỏa mãn, trong lòng khẽ cười, cảm thấy tiểu gà bệnh thực sự không có chí hướng, mình chỉ là đồng ý ngồi ở đây thôi mà cậu liền vui vẻ như vậy, thật là ngốc.
Bởi vì ca tối nhiều khách nên nhân viên cũng khá nhiều, ở quầy tiếp tân trừ Khương Ly ra thì còn một người nữa, ở đại sảnh cũng có những nhân viên khác đang làm việc, cho nên Khương Ly chỉ cần tiếp một bàn của bọn Trì Phóng là được.
Đưa menu cho hai người, Khương Ly lấy đơn tử(?) từ cửa sổ nhỏ đưa cho nhân viên phòng bếp, nói bọn họ làm pizza và spaghetti cùng món chính, mình thì đi mài hạt đậu.
Khương Ly làm cà phê bằng bình Syphon, ngón tay thon dài trắng nõn cầm chuôi màu nâu mộc, khi nước trong bình bốc hơi lên trên, động tác thành tạo mà khuấy đều bột cafe, theo động tác của cậu, mùi cà phê thuận theo khói trắng bay ra, mang theo hương sô cô la nhàn nhạt.
Bản thân Trì Phóng khá cao, ghế ở quầy cũng cao, đang ngồi nhưng so với Khương Ly đang đứng thì vẫn hơn cả một cái đầu, nhìn từ góc này có thể thấy được đỉnh đầu cùng chiếc mũi cao của Khương Ly, dưới ánh đèn, tóc đen nhánh, da dẻ trắng sáng như tuyết.
Ở lĩnh vực pha cà phê này, Trì Phóng không biết, không nhận xét được kỹ thuật pha cà phê của Khương Ly có chuyên nghiệp hay không nhưng ít nhất động tác của cậu vô cùng vui tai vui mắt.
Trì Phóng chọn một ly Mocha đơn giản, Phùng Vũ lại chọn một ly Cappuccino. Khương Ly rót cà phê vào trong ly, để trước mặt Trì Phóng, đưa cho hắn một cốc sữa đặc cùng một túi đường: "Cậu nếm thử xem."
Trì Phóng chú ý tới cái tay của cậu để trên bàn đang không tự chủ vuốt ngón trỏ cùng ngón cái, cậu tựa hồ có hơi căng thẳng, nhìn đầu ngón tay của cậu thêm một chút, sau đó lấy sữa đặc và túi đường thêm vào ly.
Khương Ly nhìn hắn dùng muôi quấy cà phê, dặn dò một câu cẩn thận nóng, sau đó bắt đầu giúp Phùng Vũ làm Cappuccino.
Trong tiệm có máy in hình lên cà phê, nhưng mà Khương Ly lại thích tự mình tạo hình cho nó hơn, một bên khuấy sữa một bên hỏi Phùng Vũ muốn tạo thành hình gì.
"Muốn hình gì cũng được sao?" Phùng Vũ hưng phấn xoa tay, đang muốn nói mình muốn cái gì, Trì Phóng ngồi bên cạnh thấy thế, dựa vào giao tình nhiều năm của hai người liền biết gã nhất định phải chọn một nhân vật hoạt hình mà mình thích, là mấy loại tạo hình cực kì khó, duỗi tau vỗ sau gáy của gã một cái, giọng điệu lạnh nhạt: "Không nên làm khó người ta."
"Tớ còn chưa có nói gì đâu! Làm sao cậu biết tớ làm khó dễ Khương Ly, cậu còn chưa uống cà phê đâu mà đã cắn người miệng mềm(*)?!" Phùng Vũ bất mãn kháng nghị.
(*) Thành ngữ đó, đầy đủ phải là Cật nhân chủy nhuyễn, nã nhân thủ đoản = (hay) Cật nhân đích chủy nhuyễn, nã nhân đích thủ đoản = Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay.
Nghĩa: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.: vv
Trì Phóng: "..." Chó má cắn người miệng mềm, tớ ăn người nào?
Hai người oán nhau vài câu, cuối cùng Phùng Vũ phải khuất phục dưới dâm uy của Trì Phóng, oan oan ức ức mà nói Khương Ly tùy tiện làm là được.
Khương Ly nhìn ra Trì Phóng giải vây thay mình, cảm kích cười với hắn, sau đó nói với Phùng Vũ: "Cậu thích hình gì tớ có thể thử xem."
Trì Phóng: "..." Hắn nói nhiều như vậy là để làm gì???
"Thật không?" Phùng Vũ vừa nghe liền đội mồ sống dậy, móc điện thoại ra cho cậu xem hình của một nhân vật anime, "Vẽ nhân vật này được không? Siêu siêu đẹp trai luôn á!"
Khương Ly nhìn một chút, trên hình là một nhân vật anime, nhưng có rất nhiều chi tiết, cốc cà phê lại quá nhỏ, nếu dựa vào máy in cũng không dễ dàng gì, vì vậy nói với Phùng Vũ: "Tớ làm cho cậu bản chibi nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!