Edit: Tuyền
Beta: Cam
- --------
Nháy mắt kỳ thi cuối năm đã đến.
Sau khi đạt được điểm cao nhất ở bài tiếng anh lần trước, Khương Ly lại tiếp tục đứng đầu ở bài kiểm tra vật lý, một học sinh có thành tích trung bình lại đột nhiên đột phá liên tục với hai lần đứng thứ nhất, cậu hiển nhiên trở thành thí sinh bị giám khảo để ý nhất trong phòng thi.
Sau khi kỳ thi kết thúc, nghỉ hè cũng đã đến, Khương Ly liền thôi việc ở xưởng gỗ, tìm một tiệm cà phê trong phố thương mại xin làm Bartender.
Hồi trước khi đi diễn, có một nhân vật là Bartender, vì không cần thế thân, Khương Ly dứt khoát đi học chuyên môn, bất kể là đơn giản hay hoa mỹ đối với cậu đều dễ như ăn cháo, khi xin việc cậu chỉ cần biểu diễn một chút, chủ tiệm cà phê liền chọn cậu, cũng không thèm để ý cậu không có giấy phép, tuy những người khác lớn lên đẹp nhưng ở quầy pha chế cũng chỉ để trưng.
Hai đời trước của Khương Ly đều trải qua trong giới Showbiz, nghe lời đoán ý và năng lực giao tiếp đều vô cùng am hiểu, mới đi làm mấy ngày nhưng cậu đã làm thân được với những nhân viên khác, mặc dù bây giờnghỉ hè khách nhiều, bận rộn nên hơi mệt chút, nhưng tiền lương không tồi, so với mấy việc vặt vừa buồn chán vừa nóng bức ở xưởng gỗ tốt hơn nhiều lắm.
Hôm nay, Khương Ly vừa làm xong một ly cà phê latte, để ở trên khay cho đồng nghiệp bê đi cho khách, thì máy dò cảm ứng ở cửa vang lên một tiếng "Chào mừng quý khách", cậu quay đầu nhìn lại, không ngờ thấy được người quen.
Theo lý thuyết, hẳn là một người vừa quen lại vừa lạ —— Từ Hạo Văn.
Từ Hạo Văn đi tới, nhìn thấy Khương Ly mặc đồng phục màu trắng đang đứng ở quầy nên hơi dừng bước, thì thấy Khương Ly mỉm cười với hắn, nói một câu chào mừng.
Thái độ Khương Ly rất thân thiện lễ phép, hoàn toàn phù hợp với thân phận nhân viên và công việc của cậu, Từ Hạo Văn hơi do dự, không biết nên đi qua chào hỏi hay là nên tìm chỗ ngồi xuống.
Mặc dù hắn không xem thường chuyện Khương Ly thích nam nhân như những người khác, cảm thấy mỗi người đều có quyền tự do yêu thích, thế nhưng vừa nghĩ đến người cậu thích là mình thì không khỏi có chút lúng túng.
Chỉ là so với thái độ tự nhiên hào phóng của Khương Ly, ý muốn tránh thật xa có vẻ rất hẹp hòi.
Sau khi nghĩ thông suốt, Từ Hạo Văn bình tĩnh đi tới trước quầy, lên tiếng: "Cậu đi làm thêm ở đây à?"
"Đúng vậy."Khương Ly đưa thực đơn cho hắn, "Uống gì?"
"Cafe Mocha(*) đi, lạnh." Từ Hạo Văn hỏi, "Cậu pha sao?"
Khương Ly gật đầu: "Còn muốn gì khác không?"
"Tạm thời không cần, cảm ơn."
(*) Hình ảnh Cafe Mocha
Khương Ly đánh hóa đơn xong xong, sau đó lấy bình đậu Cafa Mocha ở trên giá, thuần thục dùng muôi múc một lượng đậu bỏ vào trong máy xay, ấn xuống công tắc rồi bắt đầu nấu nước, chuẩn bị làm cà phê.
"Cậu cứ tìm một vị trí ngồi đi." Khương Ly thấy hắn còn đứng đó, nhẹ giọng nhắc nhở, buổi trưa khách không được coi là nhiều, cho nên chỉ có Khương Ly cùng một đồng nghiệp khác, lúc này đồng nghiệp kia đang bận tiếp khách nên không thể chỉ dẫn Từ Hạo Văn.
"Ừm." Từ Hạo Văn gật đầu, đi đến bên cửa sổ tìm chỗ ngồi xuống, sau đó lấy ra vài cuốn sách cùng vở ở trong túi, tiếp tục làm bài tối qua chưa xong.
Khương Ly làm cafe cho Từ Hạo Văn xong, đem nó để lên bàn: "Cà phê của cậu."
"Cảm ơn." Từ Hạo Văn dừng bút, mũi ngửi được mùi cà phê thoang thoảng.
Ánh mắt Khương Ly rơi xuống sách vở trong tay hắn, phát hiện là bài toán của lớp bên, lại nhìn tính toán trong vở, thấy vị trí bài giải của hắn.
Từ Hạo Văn thấy ánh mắt của cậu dừng trên vở mình, cười cười: "Có chút nghĩ không ra."
Nói xong nghĩ đến thành tích của Khương Ly gần đây có rất nhiều biến hóa, thăm dò hỏi: "Cậu muốn thử một chút không?"
Khương Ly không nói, nhìn chằm chằm vở một chốc, đưa tay ra: "Bút."
Từ Hạo Văn đưa bút cho cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!