Chương 45: (Vô Đề)

Edit: Tuyền

Beta: Cam

- -------------

Lần gặp bất ngờ này đã tạo nên những suy nghĩ bất đồng trong lòng Khương Ly và Trì Phóng, người trước là: Thật là trùng hợp! Người sau là: Thật là trùng hợp?

Đối với duyên phận một ngày gặp hai lần, trong lòng Khương Ly khá là bất ngờ, không đợi Trì Phóng phản ứng, liền vẫy tay chào hỏi: "Trì Phóng, thật trùng hợp nha."

Rốt cuộc là có trùng hợp hay không thì không phải cũng là cậu cố ý sắp đặt sao.

Trì Phóng thật sự có chút nghi ngờ.

Trước ngày hôm qua, hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì với Khương Ly, khi Phùng Vũ nói cậu thích TừVăn Hạo hắn cũng không hề bận tâm, càng không biết cậu trông ra sao.

Nhưng mà ngày hôm qua hắn chỉ là tiện tay cứu đối phương thôi, lần gặp của hai người bất ngờ tăng lên. Đầu tiên là Khương Ly trả chiếc bật lửa cậu nhặt được, sau đó là lúc hắn đang trốn học thì đụng phải Khương Ly, bây giờ là hắn đến đồn công giúp ông ngoại trả đồ thì lại tình cờ gặp, chuyện này thật sự trùng hợp đến nỗi làm người khác không nghi ngờ không được.

Trì Phóng gật đầu với Khương Ly giống như trước nhưng lần này hắn lại hỏi thêm một câu: "Sao cậu lại ở đây?"

"Hôm qua tớ cắt kính ở chỗ này, bây giờ tới lấy." Khương Ly nói, "Thật ra hôm qua tớ cũng nhìn thấy cậu, chính là ở đây."

Nghe cậu nói vậy, Trì Phóng bắt đầu nghĩ, chiều hôm qua người nhìn mình chằm chằm chính là Khương Ly! Nhất thời trong lòng cảm thấy thật cmn nó vi diệu..... Chuyện này quả thật là một loại duyên phận giống như c*t chó.

Trì Phóng chửi thề một câu ở trong lòng, đang định đi thì nghe thấy Khương Ly hỏi: "Trì Phóng, cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn thì tớ đãi cậu một bữa nhé? Ngày hôm qua thật sự cảm ơn cậu rất nhiều!"

Nhà Trì Phóng ở gần đây, buổi trưa mới về ăn nhưng dù chưa ăn thì hắn cũng sẽ từ chối Khương Ly, hắn không thích cùng người lạ ăn cơm, liền đáp: "Ăn rồi."

"Vậy à..." Khương Ly nghe vậy có chút thất vọng, bờ vai hơi ủ rũ.

Trì Phóng thấy thế, nhớ tới trước kia Phùng Vũ nói quan hệ của cậu và mọi người cùng lớp rất kém, thường bị người ta xa lánh, không hiểu sao lại có chút không đành lòng, nói thêm một câu: "Cậu đừng để trong lòng nữa, tôi chỉ tiện tay cứu cậu thôi mà."

"Vậy thì không được."Khương Ly lắc đầu, nhìn hắn giọng điệu kiên định nói, "Có câu nói chịu ơn của người một giọt nước, phải báo đáp lại bằng cả một dòng suối, huống hồ đây lại là ơn cứu mạng?"

Câu "chịu ơn của người một giọt nước, phải báo đáp lại bằng cả một dòng suối" của cậu nghe đến tai Trì Phóng liền tự động biến thành câu nói kia của Phùng Vũ "ơn cứu mạng thì phải lấy thân báo đáp", nhất thời biểu cảm trên mặt một lời khó nói hết.

Khương Ly nhìn hắn trở mặt nhanh như thế, quan tâm hỏi: "Cậu có làm sao không? Không thoải mái chỗ nào à? Có cần phải đi bệnh viện không?"

"... Tạm biệt, không sao, tôi đi đây." Trì Phóng vẫy vẫy tay, đi về một hương khác, đi một hồi thì phát hiện Khương Ly đi theo sau mình, liền dừng lại hỏi cậu, "Cậu đi theo tôi làm gì?"

"Không nha." Khương Ly chỉ về phía trạm xe buýt, "Tớ chỉ muốn bắt xe về trường thôi mà."

Trì Phóng: "..." Tin cậu mới lạ.

Hai người đều đi về trường học, tất nhiên là phải cùng xe, khi chờ xe, Trì Phóng đứng cách Khương Ly tận hai mét, hiển nhiên là không muốn nói chuyện cùng cậu.

Khương Ly không hề biết là bởi vì Phùng Vũ, cậu đã để lại một ấn tượng vô cùng không tốt với Trì Phóng, lại nghĩ đến đạo lý dục tốc bất đạt(*), không dây dưa thêm nữa, chờ xe buýt đường 105 đến liền cùng đối phương một trước một sau lên xe.

(*)Dục tốc bất đạt là câu tục ngữ nói về làm việc gì nhanh quá thì sẽ không thành công, nóng vội hấp tấp sẽ hỏng việc.

Trên xe đã đầy người, Trì Phóng chờ Khương Ly đứng ngay ngắn một chỗ rồi mới tìm một vị trí đứng cách cậu thật, trong lòng Khương Ly không hiểu ra sao, chẳng lẽ mình là hồng thủy mãnh thú?

*Hồng thủy mãnh thú: nước lũ và thú dữ, ám chỉ những tai họa rất ghê gớm.

Ngay cả hệ thống cũng phát hiện ra, kỳ quái hỏi: "Ký chủ đại nhân, tôi cảm thấy nam chủ hình như hơi giữ khoảng cách với cậu."

"Cảm giác của mày không sai đâu."

Khương Ly trầm tư một chút, đầu óc cậu vô cùng linh hoạt, hơi suy nghĩ liền liên tưởng đến một khả năng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!