Chương 43: (Vô Đề)

Edit: Tuyền

Beta: Cam

- ---------

Khương Ly vừa đi, Phùng Vũ liền không kịp chờ mà hỏi Trì Phóng: "Trì ca, cậu quen nó khi nào vậy? Tại sao tớ lại không biết?!"

Trì Phóng thưởng thức cái bật lửa tưởng chừng đã mất trong tay, tâm trạng chuyển biến tốt hơn, thuận miệng nói: "Không quen, làm sao vậy?"

"Không biết? Cậu có biết nó là ai không?" Phùng Vũ hỏi, "Sao cậu có thể bình tĩnh như vậy?"

"Ai?" Trì Phóng vẻ mặt không hiểu ra sao, hắn chỉ là tiện tay làm Lôi Phong(*), chẳng lẽ còn phải biết người mình cứu là ai?

(*)Lôi Phong (18 tháng 12 năm 1940 – 15 tháng 8 năm 1962) là một chiến sĩ của quân Giải Phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch và nhân dân Trung Quốc. Năm 1963, anh trở thành đề tài cho cuộc vận động mang tính tuyên truyền diễn ra trên toàn quốc có tên là "noi theo tấm gương đồng chí Lôi Phong ().

Lôi Phong được miêu tả như một công dân kiểu mẫu và quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dâng của Lôi Phong. Sau khi Mao Trạch Đông qua đời, Lôi Phong vẫn là một biểu tượng văn hóa. Tên của anh đã đi vào lời ăn tiếng nói hằng ngày và hình ảnh của anh xuất hiện trên áo phong và quà lưu niệm.

"Cậu ấy là Khương Ly." Nam Âm bên cạnh lên tiếng.

Trì Phóng: "Khương Ly là ai?"

"Chính là cái người lần trước đã gây ra cái tin lớn kia á!"Phùng Vũ liếc mắt nhìn về phía phòng học của Khương Ly, hạ thấp giọng vô cùng thần bí mà nói, "Cái người thích Từ Hạo Văn lớp chúng ta đấy, không phải lúc trước tớ đã nói với cậu rồi sao?!"

Thích Từ Hạo Văn? Động tác trong tay Trì phóng ngừng lại một chút, nhìn về phía Phùng Vũ: "Cậu nói cái gì?"

Phùng Vũ cong ngón trỏ nói một câu: "G-A-Y, Gay á! Cái tên Khương Ly vừa nãy, nó thích nam! Tại sao cậu lại có quan hệ với nó?"

Lông mày Trì Phóng nhíu lại: "Tớ không quen cậu ấy, ngày hôm qua thấy cậu ấy rơi xuống sông nên tiện tay cứu thôi."

"Thì ra là vậy." Phùng Vũ gật đầu, "Khó tránh nó vừa mới nói cậu cứu nó, bất quá tục ngữ có câu "ân cứu mạng thì phải lấy thân báo đáp", vừa vãy bộ dạng cuống cuồng chạy của nó, không lẽ là dời mục tiêu qua cậu rồi đấy chứ?!"

Trì Phóng: "....."

"Phùng Vũ, cậu lại nói hươu nói vượn cái gì vậy?" Nam Âm nghe hắn nói càng lúc càng kỳ cục, cau mày đánh gãy lời nói của hắn, "Có thời gian nói xấu sau lưng người khác không bằng cậu đi học tiếng anh đi."

"Nam tỷ, em chỉ tùy tiện nói chút thôi mà." Phùng Vũ cười gian hai tiếng, nhìn thấy cái bật lửa trong tay Trì Phóng, lại nói, "Nhưng mà vừa nãy Khương Ly đưa bật lửa cho Trì ca, khiến tớ nhớ tới bật lửa còn có một chuyện xưa."

"Chuyện xưa gì?" Trì Phóng vẩy ngón tay một cái, bộp một tiếng đem nắp bật lửa đóng lại

Phùng Vũ nhìn xung quanh một chút, nhỏ giọng nói rằng: "Em gái tớ nói ở trong giới GAY có một ám hiệu, nếu như một thằng gay xin tý lửa của người khác chính là có ý muốn hẹn hắn."

"Hẹn?"

Trì Phóng vừa hỏi ra lời, liền hiểu được hắn có ý gì, quả nhiên nghe thấy hắn đê tiện nói: "Hẹn ~ lên ~ Giường ~ a~"

Trì Phóng: "....."

Nam Âm: "....."

Đầu óc Trì Phóng đột nhiên hiện lên bộ dạng Khương Ly vừa nãy mở to đôi mắt long lanh mà nhìn mình, còn cảm giác ẩm ướt ở tay hắn, nhất thời cảm thấy cái bật lửa này phỏng tay cực kỳ.

"Dựa theo kịch bản thì nó nhất định sẽ sắp đặt một cơ hội cùng cậu ngẫu nhiên gặp mặt." Phùng Vũ sờ cằm, nói ra kinh nghiệm đọc tiểu thuyết lâu năm của mình, "Đầu tiên giả vờ làm người quen, sau đó chậm rãi công lược trái tim của cậu."

Trì Phóng nghe hắn nói thế, huyệt thái dương đột nhiên nhảy lên một cái, cắn răng nghiến lợi nói: "Tớ chân thành khuyên cậu nên khâu cái miệng thối của cậu lại."

Hẹn cái đầu nhà cậu...........

Khương Ly không biết hành động trả bật lửa của cậu đã làm Trì Phóng khắc sâu ấn tượng, cậu chạy nhanh về phòng học, vừa mới tới của liền nghe thấy âm thanh các bạn học cười vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!