Edit: Tuyền
Beta: Cam
- --------
Khương Ly đứng ở cửa đồn công an một lúc, xoay người đi đến cửa hàng kính mắt kế bên, hệ thống thấy thế kỳ quái hỏi: "Ký chủ đại nhân, ngài không muốn đến gần đó sao?"
"Đến gần?" Khương Ly khẽ nhíu mày, có chút hứng thú hỏi: "Tiểu khả ái, chúng ta mới đi qua một thế giới thôi ngươi liền giống như một lão già vậy? Cái hệ thống tân thủ năm đó đi đâu rồi?"
"....."
Trả thù được hệ thống đến á khẩu không làm gì được, tâm trạng Khương Ly khá là vui vẻ, đi tới đằng sau máy kiểm tra thị lực ngồi xuống, nhờ nhân viên cửa hàng thay cậu kiểm tra độ cận của mắt.
Trong ký ức thì đôi mắt này của nguyên chủ đã bốn năm không đi cắt kính mới, độ cận chắc chắn sẽ cao hơn.
Đôi mắt của nguyên thân vẫn luôn bị tóc mái che đi, dẫn đến tầm nhìn có chút tan rã, độ loạn thị tương đối cao, vừa nhìn máy đo hơn một phút đã chảy nước mắt, nên để đoán được số độ mất không ít thời gian.
Sau khi kiểm tra xong, Khương Ly chọn khung kính hình bầu dục có viền bạc, trả tiền, hẹn ngày mai là có thể tới lấy, mặt khác lấy cái kính phụ có số độ không sai biệt lắm để tránh khỏi ngày mai đi học không thấy rõ bảng đen.
Khi cậu đi ra từ cửa hàng kính mắt, đồn công an bên cạnh đã không còn bóng dáng của đám người Trì Phóng.
Bất quá Khương Ly cũng không vội, lớp của Trì Phóng ở ngay cạnh lớp cậu, nếu không có gì ngoài ý muốn, ngày mai đi học nhất định sẽ gặp........
Đám người Trì Phóng đi ra từ đồn công an, Trì Phóng đen mặt đi ở phía trước, hiển nhiên tâm trạng rất không tốt, Phùng Vũ phất tay một cái để những người khác giải tán, chính mình thì đuổi theo Trì Phóng: "Trì ca, chờ tớ, chúng ta đi đâu bây giờ?"
"Tùy tiện đi." Trì Phóng hai tay đút trong túi, không quan tâm chính mình đang đi đâu.
"Xin lỗi, Trì ca, hôm nay đều là tại tớ không tốt." Phùng Vũ mang giọng hổ thẹn mà nói.
Hôm này khi chơi bóng, tên cao to, cũng chính là Chu Khải cố ý dùng khuỷu tay va chạm, làm một người của bọn họ chảy máu mũi, Phùng Vũ trong cơn giận, đánh nhau với đối phương, khi Trì Phóng giúp hắn ấn đối phương xuống đất, đã bị một cụ bà đi ngang qua trong thấy và báo cảnh sát.
"Cậu áy náy cái gì?" Trì Phóng liếc mắt nhìn, vừa lúc hai người đi ngang qua một lớp học bổ túc, bước chân hắn ngừng lại, nhìn tên trên bảng hiệu.
"Lớp học cấp tốc tiếng anh Dương Phàm" Phùng Vũ đọc một lần tên lớp học bổ túc, kinh ngạc nói: "Trì ca, cậu muốn đi học bổ túc sao?"
"Đi cái rắm!" Trì Phóng mắng một câu, lại đi tiếp về phía trước, sở dĩ hắn dừng lại, là vì ngày hôm qua nghe được ông ngoại nhắc tới tên của lớp học bổ túc này, nói hắn phải đến đó đăng ký học tiếng anh.
Học bổ túc tiếng anh?
Trì Phóng chỉ mới nghĩ đến đến thứ tiếng phiền phức kia liền cảm thấy đau đầu.
"Này, Trì ca." Phùng Vũ đến bên cạnh hắn, "Sắp tới thời gian chia lớp, cậu chắc chắn sẽ báo vào lớp khoa học tự nhiên đúng không? Tớ cũng báo vào lớp đấy, vừa vặn anh em chúng ta còn có thể làm bạn học cùng lớp!"
Trì Phóng kỳ quái liếc mắt nhìn hắn: "Ai nói với cậu là tớ báo lớp khoa học tự nhiên?"
"Lẽ nào cậu báo lớp khoa học xã hội? Không thể nha, Tiếng anh của cậu có bao giờ đạt tiêu chuẩn đâu?
"Nói cứ như kiểu cậu đạt tiêu chuẩn rồi ấy." Trì Phóng bị hắn chọc tới nở nụ cười: "Tớ còn hơn cậu ba điểm đấy được không?"
"He he, tớ đây không phải cũng thất bại nên mới định chọn khoa học tự nhiên đó sao." Phùng Vũ gãi đầu một cái, tâm lý không cảm thấy mất mặt một chút nào, "Đúng rồi, chúng ta đi ăn tối đi, tớđói bụng rồi."
Trì Phóng cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, phát hiện đã sắp sáu giờ, liền nói: "Ông ngoại đang ở nhà chờ tớ về ăn cơm, cậu có muốn đi cùng không?"
"Vậy thì thôi." Phùng Vũ lắc đầu một cái, ông ngoại của Trì Phóng cái gì cũng tốt, những lại đặc biệt nói nhiều, nhất là đối với đám học sinh cấp ba bọn họ, mỗi lần đến đều bị ông ấy nói đến đau tai.
"Tớ đi đây." Trì Phóng vẫy tay, đi về phía trước hai bước, lại đột nhiên ngừng lại, đưa tay sờ túi, lại móc hẳn túi ra.
Phùng Vũ thấy thế, đi qua hỏi: "Làm sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!