Chương 41: (Vô Đề)

Edit: Tuyền

- -----

Khương Ly men theo ký nhớ của nguyên chủ đi đến trạm xe buýt, toàn thân cậu đều ướt đẫm, quần áo dính ở trên người, tóc mái thật dày ướt dầm dề mà dán ở trên mặt, vừa lên xe liền khiến những người khác chú ý, bất quá cậu cũng không để ý, tìm một chỗ sát cửa sổ ở phía sau mà ngồi xuống, sau đó nhắm mắt chải vuốt lại ký ức của nguyên chủ.

Hiện tại đã gần đến cuối kỳ học năm nhất, từ bây giờ cho tới lúc nghỉ hè còn không đến nửa tháng, năm hai liền phải chia ban văn lý, dựa vào đạo lý "cận thủy lâu đài (*)", cậu đang cân nhắc có nên hỏi thăm nam chủ xem hắn sẽ vào khoa học xã hội hay khoa học tự nhiên.

(*)Thành ngữ "cận thủy lâu đài" nghĩa đen chỉ việc có lợi thế về cự ly nên giành trước đạt đc cái muốn có, nói rộng ra là chỉ có đc sự ưu tiên, ưu đãi về 1 mặt nào đó.

VD: Tag Truyện "cận thủy lâu đài" hay xuất hiện với những truyện mà công thụ đến với nhau nhờ có thời gian tiếp xúc lâu dài hoặc là hoàn cảnh sống / làm việc gần nhau, chẳng hạn như thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, hoặc là bạn cùng trường, cùng lớp, hay là bạn đồng nghiệp cùng cty, cũng có thể là chủ nhà – khách trọ, hàng xóm. ( hay  còn đồng nghĩa với thành ngữ "lửa gần rơm lâu này cũng bén" đó:

DD)

Nghĩ đến yêu cầu công lược ở thế giới này, trong lòng Khương Ly hỏi hệ thống:  "Tiểu Khả Ái, thế giới này vẫn là xoát độ hảo cảm sao?"

"Đúng vậy" Hệ thống trả lời, "Độ hảo cảm trước mắt là 0, xoát đầy 100% là có thể lựa chọn tiến vào thế giới tiếp theo."

"Chỉ là xoát độ hảo cảm thôi, không có yêu cầu đặc biệt đúng không?"

"Kiến nghị nói chuyện yêu đương."

"........."

"Khương Ly thiếu chút nữa đã quên đây là một trò chơi công lược, cậu trầm mặc một chút, thấp giọng hỏi: "Nếu ta từ chối thì sao?"

Hệ thống đoán được hắn đang kháng cự cái gì, bình tĩnh phân tích mà nói: "Sự tình ở thế giới trước đã kết thúc, thỉnh ký chủ nhận rõ hiện thực, đối tượng công lược của ngươi hiện tại là Trì Phóng, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ, mới có thể tiến vào thế giới tiếp theo."

"Nếu là độ hảo cảm, vậy dùng cách khác xoát đầy cũng được đúng không? Ví dụ như tình hữu nghị?"

"Cái này không thể bảo đảm." Hệ thống có chút bất đắc dĩ, "Trên đời chỉ có hai loại tình cảm lâu bền nhất, thứ nhất là tình thân, thứ hai là tình yêu."

"Vậy ta xoát tình huynh đệ? Là loại anh em ruột ấy."

"...."

Hệ thống không lên tiếng, Khương Ly cũng không có hỏi lại, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, lông mi đã bị tóc mái che đi khẽ rung động vài cái.

Bên kia, nam chủ của thế giới này—— Trì Phóng đồng học đang cưỡi xe đạp đuổi tới sân bóng rổ  công cộng ở công viên trên sườn núi phía nam, một người trong hai đám người đang giằng co nhìn thấy hắn lộ vẻ mặt vui mừng, vẫy tay gọi một tiếng: "Trì ca! Nơi này!"

Trì Phóng đem xe tùy tiện để xuống, nhanh chân đi tới, giơ tay bắt được trái bóng rổ đối phương ném sang, biểu diễn một chút kỹ xảo xong, nhảy lên ném bóng vào rổ, trái bóng rổ màu vỏ quýt bay qua đỉnh đầu của cả đám, Bá ——một tiếng, ba phần đã vào lưới.

Hành động ra oai phủ đầu làm một người trong đó phát ra riếng hoan hô, hô to tên của Trì Phóng.

Vừa nãy Phùng Vũ ném bóng cho Trì Phóng xong, sau đó liền đi đến ôm lấy bờ vai của hắn: "Trì ca, tớ còn nghĩ cậu không có tới! Các anh em đều sắp vào trận đấu, không nghĩ cậu vừa tới liền ra oai như vậy.

"Hừ! Đây mà không đến thì mấy cậu cứ chờ bị thua đi." Trì Phóng hất tay hắn ra, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

"He he." Phùng Vũ cười hai tiếng, sau khi Trì Phóng đến, lồng ngực của hắn đều đã ưỡn đến thẳng tắp.

Tên đi đầu cao to ở trong một đám người khác nghe Trì Phóng nói liền bật cười: "Đừng nói kiểu nếu mày đến rồi thì bọn nó sẽ không thua nữa vậy, Trì Phóng, khẩu khí của mày cũng thật lớn."

"Tất nhiên tất nhiên." Trì Phóng nhìn gã cười híp mắt, giọng điệu mang theo khinh thường cùng hung hăng kiêu ngạo," Tao thừa sức đánh bại mày, kẻ, thất, bại!"

Tên cao to bị hắn đạp phải chỗ đau, nhớ lần trước tranh sân bóng thua bị Trì Phóng sỉ nhục, cắn răng nghiến lợi nói: "Mày cứ thử xem, nếu trận đấu này mày thua thì cách Nam Âm xa ra một chút, nếu không tao sẽ không khách khí!!!"

"Ôi, thật đáng sợ, tao sợ quá." Trì Phóng rên một tiếng, chậm rãi thu lại nụ cười trên mặt, trên mặt thiếu niên mang một cỗ lệ khí khó phát hiện, "Còn nhiều lời làm gì, bắt đầu đi!"

......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!