Chương 38: (Vô Đề)

Khương Ly thấy bản thân lâm vào một mảnh tăm tối, trừ bản thân ra thì bốn phía đều là bóng tối.

Cậy thấy được bản thân mình tỉnh lại trong bệnh viện, thấy được người quản lý đã lâu không gặp, ý thức được mình đã trở về thế giới kiếp trước khiến đầu óc cậu như nổ tung, cả người mất đi ý thức.

Chờ lần thứ hai cậu tỉnh lại thì ở đây chỉ còn một mảnh tối đen.

Ở trong bóng tối hồi lâu, Khương Ly phát hiện ở nơi này không có những người khác, không cần biết cậu gọi bao lâu đều không có người trả lời, thậm chí ngay cả thanh âm của chính mình cũng không có.

Lúc cậu mờ mịt thì hai bên đột nhiên sáng lên giống như thước phim chiếu lại một đời của cậu, từ khi còn là đứa trẻ sơ sinh cho tới ảnh đế nổi tiếng.

Từng hình ảnh nhanh chóng xẹt qua, cậu thấy được cha mẹ đã qua đời từ lâu, thấy được viện trưởng cô nhi viện hiền lành thân thiện, thấy được fan vây kín ở bên ngoài trường quay, thấy được người quản lý và trợ lý đã làm bạn với mình nhiều năm.

Tất cả những thứ này đều là ký ức kiếp trước của cậu, cậu đứng nhìn hồi lâu lại không tìm thấy chút gì liên quan tới Giang Trạm.

"... Lẽ nào tất cả đều là mơ sao?"

Khương Ly đứng ở trước tấm gương, nhìn người trước mắt đang hoang mang, tay đưa về phía trước muốn chạm tới nhưng lại sợ vừa chạm vào sẽ biến mất, ngón tay cứ dừng ở đó, đầu ngón tay run nhẹ tới mức không nhìn rõ.

Advertisement / Quảng cáo

Nếu như là giấc mơ thì tại sao tất cả lại chân thật đến như vậy? Khuôn mặt lo lắng khi Giang Trạm nhào tới bảo vệ chính mình, hai tay ôm chặt lấy cơ thể mình ở trong lòng cùng với máu của hắn nhỏ xuống mặt mình đều rõ ràng ở trước mắt, tất cả những thứ này đều chân thực đến mức không thể tự lừa dối bản thân, tại sao có thể là giấc mơ?

Đầu đột nhiên đau đớn kịch liệt, Khương Ly cảm giác đầu mình hỗn loạn như có vô số bàn tay kéo thần kinh của cậu xuống, đau đến mức cậu phải quỳ xuống ôm lấy đầu, hàm răng nghiến chặt ken két.

¾ Mỗi một không gian tồn tại đều có đạo lý của nó, chỉ cần đối xử thật lòng thì tất cả những điều này đều là chân thật.

Bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm bình tĩnh của máy móc, dường như trong tối có một cánh tay duỗi ra kéo cậu ra từ hỗn độn.

Khương Ly ngẩng đầu phát hiện hình ảnh trong gương đột nhiên vỡ vụn, hóa thành từng mảnh rơi xuống rồi thành vầng sáng từng chút một tản ra khiến thế giới tăm tối sáng bừng lên.

Phía trước bỗng xuất hiện một bóng lưng mơ hồ quen thuộc đi về phía trước, không biết định đi tới nơi nào.

Giang Trạm...

Khương Ly lấy lại tinh thần liền đuổi theo, tay muốn kéo hắn, ngón tay vừa đụng tới đối phương thì toàn bộ bóng lưng hóa thành vầng sáng, trong nháy mắt tiêu tan.

"Giang Trạm!"

Khương Ly bật dậy từ trên giường, hai tay chống hai bên, miệng há ra thở dốc, từng giọt mồ hôi lạnh từ trán lăn xuống.

"Ký chủ, cậu tỉnh rồi."

Trong đầu vang lên thanh âm hệ thống, không hiểu sao giờ phút này khi nghe thấy âm thanh máy móc đó lại khiến Khương Ly an lòng lạ kỳ, cậu chần chờ một chút: "Tiểu Khả Ái?"

"Là tôi." Hệ thống đáp, "Cậu có khỏe không? Bác sĩ nói não cậu bị chấn động, từ khi xảy ra tai nạn thì cậu đã hôn mê năm tiếng."

"Không sao, chỉ là hơi nhức đầu..." Bỗng nhiên Khương Ly dừng lại, bắt được trọng điểm trong lời nói, hôn mê năm tiếng... Vậy Giang Trạm hắn ở đâu? Phùng Đông đâu? Họ có ổn không?

Nghĩ tới đây, Khương Ly vén chăn xuống giường, động tác quá lớn dẫn tới cả người cậu lảo đảo, vội vã nắm lấy cạnh giường dừng lại, chậm chạp đi ra phòng bệnh.

Y tá tới phòng kiểm tra thấy cậu đi ra liền vội vàng tiến lên dò hỏi: "Anh tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào? Đầu còn đau không?"

Cảnh tượng ở trước mắt cơ hồ trùng lên cảnh trong giấc mộng ban nãy khiến Khương Ly hoảng hốt, trong lúc nhất thời không nhận ra được đâu mới là mộng, đâu là thực. Nhưng sự lo lắng cho Giang Trạm khiến cậu nhanh chóng tỉnh táo lại, lòng nóng như lửa đốt hỏi đối phương: "Xin hỏi người cùng đi với tôi thế nào rồi? Họ có ổn không?"

"Các anh tổng cộng có ba người, hai vị tiên sinh khác bị thương tương đối nghiêm trọng nhưng đều không nguy hiểm tới tính mạng. Hiện giờ đang ở phòng 301 tầng 3... Ôi, anh chờ một chút, thân thể anh chưa khôi phục mà!"

Y tá ở sau lưng sốt ruột kêu to nhưng Khương Ly không thể chờ thêm một khắc nào nữa, lúc đi ra cậu còn chưa kịp mang dép vào, cứ mang chân trần chạy tới phòng bệnh mà y tá, ở nơi đó tìm được Giang Trạm và Phùng Đông.

Như y tá nói, hai người đều không có nguy hiểm tới tính mạng nhưng chưa tỉnh lại, vẫn còn đang trong giai đoạn quan sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!