Giang Trạm là con độc nhất, hôn nhân cha mẹ là do trưởng bối gia tộc làm mối. Trong ấn tượng của hắn, quan hệ của cha mẹ chẳng hề thân mật, có thể nói là tương kính như tân (đối xử như khách). Cha lúc còn sinh thời thì bận bịu sự nghiệp, ít khi về nhà, còn mẹ thì bận chăm sóc bản thân, mua sắm, du lịch, cũng rất ít khi ở nhà. Giang Trạm không hề thân cận với cha mẹ, có thể nói là hắn được quản gia trong nhà một tay nuôi nấng.
Đối với thông tin hai nhà Giang – Thẩm muốn thông gia, Giang Trạm cũng không để ý. Hắn không muốn thì không ai ép được hắn, cho dù người kia chính là mẹ hắn.
Trở lại Giang gia, quản gia Trần thấy hắn thì có chút bất ngờ, ngoại trừ ngày lễ tết thì lúc thường Giang Trạm rất ít khi về nhà.
"Thiếu gia." Quản gia Trần tiến ra đón, "Ngài trở về rồi. Ngài đã ăn sáng chưa?"
"Chú Trần, tôi ăn rồi." Giang Trạm gật đầu với ông, nhìn thấy phu nhân Giang đang ngồi trên ghế ăn sáng thì trực tiếp đi tới, dừng lại bên cạnh bà, gọi một tiếng: "Mẹ."
Phu nhân Giang khi nghe thấy Giang Trạm trở về chỉ ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn đi tới hỏi thăm trước mới nói: "Về rồi? Ngồi uống trà với ta."
Giang Trạm ngồi xuống bên cạnh, chú Trần xua tay để người hầu đi xuống, tự mình rót trà cho hắn, sau đó đứng ở sau chờ đợi.
Giang Trạm trở lại không phải vì muốn uống trà, lát nữa công ty còn có cuộc họp, hắn không muốn dong dài với bà nữa, trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Con đã đọc tin, chuyện thông gia với Thẩm gia là không thể. Con về là hy vọng mẹ bỏ đi suy nghĩ này."
Phu nhân Giang đặt ly trong tay xuống, cười nói: "Hôm qua ta chỉ thuận miệng nói như vậy, không nghĩ tới hôm nay đã lên báo. Hiện giờ hiệu suất công tác truyền thông cũng cao thật đấy."
Nói tới chỗ này, bà dừng lại một chút rồi nói: "Giang tổng của chúng ta ngày nào cũng bận rộn, sao hôm nay lại vì chuyện này mà đặc biệt đi về?"
"Không sánh được với người trăm công nghìn việc như mẹ." Giang Trạm nhàn nhạt đáp.
Advertisement / Quảng cáo
"Nói chuyện với ta thế à." Phu nhân Giang liếc xéo hắn, đối với thái độ của Giang Trạm có điểm bất mãn nhưng những năm gần đây quả thật bà quá mức trầm mê tiệc tùng, shopping,... nên không đủ quan tâm Giang Trạm, không tiện nhiều lời với hắn nên trở lại vấn đề, "Thẩm gia cùng Giang gia chúng ta vốn là thế giao. Nha đầu Tiểu Yên kia con cũng biết, là đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện, lớn lên lại xinh đẹp, đâu tới nỗi khiến con thiệt thòi.
Con còn điều gì không hài lòng nữa?"
Giang Trạm: "Không có chỗ nào hài lòng."
"..." Tay bưng trà của phu nhân Giang dừng lại, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt vô cảm của hắn, cau mày hỏi, "Con về để cãi nhau với ta sao?"
"Con không dám."
Giang Trạm ngoài miệng nói không dám nhưng trên thực tế lại không có ý không dám: "Chỉ là trở về nói với mẹ một tiếng, con không đồng ý chuyện thông gia này."
"Con không đồng ý?" Phu nhân Giang hỏi, "Chuyện hôn sự từ xưa tới nay đều là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, cha con phải đi trước nên việc này vốn là do ta quyết định."
Đối với người mẹ từ nhỏ đã không quan tâm tới mình đột nhiên lại muốn làm chủ hôn nhân của mình, Giang Trạm không hề cảm thấy tức giận cũng không thể nói là thất vọng, chỉ cảm thấy buồn cười và bất đắc dĩ, không muốn nhiều lời với bà: "Lời cần nói con đã nói xong. Công ty còn có chuyện, con đi trước."
Nói xong cũng không chờ bà phản ứng, Giang Trạm đứng dậy muốn rời đi, phu nhân Giang đột nhiên hỏi: "Là vi tiểu minh tinh họ Khương kia?"
Lời của bà khiến Giang Trạm dừng bước, quay đầu đối diện với bà, với chuyện bà biết Khương Ly không hề cảm thấy bất ngờ, cũng không che giấu: "Phải thì sao?"
Đối với chuyện Giang Trạm bao dưỡng tiểu minh tinh, năm ngoái phu nhân Giang đã biết. Giang Trạm là con bà, cho dù quan hệ hai người không tốt nhưng chuyện của Giang Trạm bà vẫn biết ít nhiều. Trong xã hội này, người có tiền có quyền bao dưỡng một hai tình nhân là chuyện bình thường như ở phường nên bà không quá để ý tới cậu trai kia, chỉ nghĩ hắn nuôi để giết thời gian, dù gì thì cuối cùng hắn cũng phải đi về đúng quỹ đạo.
Giang – Thẩm là thế giao, quan hệ không tệ, bà và Thẩm gia đều có ý định thông gia. Hôm qua gặp phu nhân Thẩm, vừa vặn đụng phải ký giả truyền thông liền thuận miệng nói ra một câu, không nghĩ tới Giang Trạm lại vì chuyện này mà trở lại, hơn nữa còn thừa nhận là vì tiểu minh tinh mà hắn bao dưỡng kia mà từ chối chuyện thông gia với Thẩm gia, điều này quả thực khiến bà hơi kinh ngạc.
Hai người nhìn nhau một hồi, phu nhân Giang lắc đầu nói: "Chỉ là một con hát mà thôi. Hiện giờ đâu đâu cũng có, nào có đáng giá để con nghiêm túc như vậy."
"Em ấy không phải con hát." Giang Trạm cau mày, không hài lòng với từ ngữ mà bà dùng để hình dung Khương Ly, ngữ khí lạnh lùng, "Mong mẹ tôn trọng nghề nghiệp của em ấy. Nếu dùng từ con hát để diễn tả diễn viên thì Giang thị chúng ta bất quá chỉ là một gánh hát mà thôi."
"..."
Phu nhân Giang bị hắn đáp trả tới há miệng không trả lời được, hít sâu một hơi, trong lúc nhất thời lại không biết nên phản bác hắn thế nào, cuối cùng giận dữ nói: "Ngụy biện."
"Thẩm gia cùng Giang gia chúng ta môn đăng hộ đối, cái gọi là cường cường liên thủ, thông gia với nhau là chuyện bình thường. Nha đầu Tiểu Yên kia đã trở về, con tanh thủ thời gian gặp mặt đi." Phu nhân Giang nói.
"Môn đăng hộ đối." Giang Trạm thấp giọng lặp lại bốn từ này, nhìn thẳng vào mắt bà mà nói, "Mẹ và cha ngược lại cũng đúng là môn đăng hộ đối, cường cường liên thủ nhưng có vẻ như hai người cũng chẳng mấy thoải mái nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!