Chương 34: (Vô Đề)

Thẩm Ngọc Chi nhìn Giang Trạm cởi áo khoác ra đưa cho Khương Ly ôm trong ngực, còn sầm mặt đi về phía mình, vừa lùi vừa nói: "Đùa tí thôi mà, không nên động thủ. Mọi người đều là anh em tốt, tính toán với nhau thế làm gì..."

"Bùm", cậu ta căng thẳng nên tay lỡ kéo ống pháo khiến pháo hoa phun thẳng lên đầu Giang Trạm.

Giang Trạm tính nghiêng đầu định tránh nhưng không kịp nữa rồi, trên vai và đầu đều là pháo hoa, có mấy giấy màu còn treo lủng lẳng trên lông mày chưa muốn rơi.

Đầu tiên tất cả mọi người đều im lặng rồi mấy giây sau Triệu Quan Vũ và Tôn Trạch Lâm đứng xem trò vui thấy thế thì cười vang, chỉ vào Thẩm Ngọc Chi nói: "Thẩm ơi là Thẩm, ông thật to gan!"

Thẩm Ngọc Chi cũng đang hoang mang, bối rối nhìn tay của mình rồi nhìn Giang Trạm, nuốt một ngụm nước bọt, giải thích: "Anh hai, đại ca, em không cố ý... Á!"

Giang Trạm không thèm phí lời với cậu ta, trực tiếp nắm lấy vai cậu ta rồi đè sấp lên ghế sofa, dùng đầu gối ghì chặt thắt lưng cậu ta, Thẩm Ngọc Chi gào to kêu đau, vội cầu cứu Khương Ly: "Chị dâu, cứu em!"

Nếu đã gọi một tiếng chị dâu thì Khương Ly không thể nào ngồi yên không để ý được, cậu đi tới thay Giang Trạm lụm hết pháo hoa trên người hắn rồi tung hết lên đầu Thẩm Ngọc Chi, cười híp mắt nói với Giang Trạm: "Được rồi, đừng nóng giận nữa."

Thẩm Ngọc Chi: "..."

Triệu Quan Vũ và Tôn Trạch Lâm làm quần chúng ăn dưa không ngờ cậu sẽ làm thế, nhìn Thẩm Ngọc Chi đầu đầy pháo hoa, học Khương Ly trăm miệng một lời nói với Giang Trạm: "Được rồi, đừng nóng giận nữa ~"

Giang Trạm: "..."

Advertisement / Quảng cáo

Chuyện này vậy là xong, Thẩm Ngọc Chi vì tính mạng mà gọi người lấy tấm banner xuống, xoa xoa eo của mình rồi ngồi chỗ cách xa hắn nhất, nhưng không được bao lâu lại cọ cọ tới gần, ghé cạnh Giang Trạm hỏi: "Ấy, tôi nói chứ hai người từ khi nào biến thành quan hệ người yêu rồi?"

Cậu ta thực sự rất tò mò, cả Tôn Trạch Lâm và Triệu Quan Vũ cũng vậy. Dù sao Giang Trạm là người duy nhất trong đám bọn họ giữ "zin" suốt nhiều năm như thế, nên họ tò mò muốn biết Khương Ly làm sao mà bắt được Giang Trạm.

Giang Trạm không có hứng thú thích chia sẻ chuyện tình yêu của mình với người khác, dù họ là bạn thân đi nữa nên hắn buồn bực đẩy mặt Thẩm Ngọc Chi ra: "Liên quan gì tới ông, tránh sang một bên."

"Đừng như vậy mà, kể cho mọi người vui vẻ tí nào." Thẩm Ngọc Chi nhiều chuyện cực, đem micro hướng về phía Giang Trạm, "Hãy nêu cảm nhận về mối tình đầu của ông nào."

"Mối tình đầu?"

Khương Ly ở bên cạnh nghe thấy mấy từ này liền ngừng lại, nhìn Giang Trạm rồi nhìn Thẩm Ngọc Chi, giọng điệu mang vẻ kinh ngạc: "Anh nói là mối tình đầu? Anh nói Giang Trạm?"

"Đúng vậy." Thẩm Ngọc Chi chỉ chỉ Giang Trạm, "Giang tổng của chúng ta đã độc thân ba mươi năm. Có thể nói cậu là bạn trai đầu tiên của cậu ta đó, không bạn trai thì cũng là bạn gi... A!"

Chưa kịp nói xong bốn từ "bạn giường đầu tiên" thì Giang Trạm đã lấy miếng điểm tâm nhét vào miệng Thẩm Ngọc Chi chặn lời cậu ta lại.

"Cút!"

Thẩm Ngọc Chi sợ hắn nói chuyện không đúng ý sẽ động tay chân nên cắn điểm tâm rồi nhanh nhẹn lăn đi, thế nhưng trọng điểm đã được Khương Ly nghe thấy.

Khương Ly cho tới giờ cũng không nghĩ tới bản thân chính là người bạn trai đầu tiên của Giang Trạm, chuyện bất ngờ này khiến cậu rất sung sướng, với điều kiện của Giang Trạm như thế, muốn loại người gì mà chẳng có nhưng hắn lại độc thân tới ba mươi hai năm?

Mặc dù nói Khương Ly không truy cứu trước kia Giang Trạm có bao nhiêu người, dù sao đó chỉ là chuyện quá khứ, cậu coi trọng hiện tại và tương lai hơn. Thế nhưng, bỗng nhiên nghe thấy Giang Trạm chỉ có một mình mình thì không chỉ là cảm thấy vui vẻ nữa mà là cảm giác giống như trúng thưởng độc đắc vậy.

Dùng lời giải thích ảo tưởng khác thì lý do tại sao Giang Trạm độc thân lâu như thế chính là đang chờ mình.

Nghĩ tới điều này thì tâm trạng Khương Ly bay cao phấp phới, đâu còn tâm tư ca hát nữa, ném micro sang một bên, đến gần hỏi Giang Trạm: "Em thật sự là người yêu đầu tiên của anh?"

"..."

Trong đôi mắt của Khương Ly ánh lên nét sung sướng quá rõ ràng, Giang Trạm bị cậu nhìn thế thì có chút bối rối, lỗ tai cũng dần đỏ lên, trong lòng thầm mắng tên Thẩm Ngọc Chi thiểu năng một ngàn lần, quay đầu sang chỗ khác ngó lơ vấn đề này: "Xáp tới gần như thế làm gì, ở bên ngoài để ý một chút."

"Em dựa vào bản lĩnh của mình mà nói chuyện yêu đương, cần chú ý cái gì?" Khương Ly nhíu mày nhìn hắn.

Giang Trạm: "..."

Lúc thường Thẩm Ngọc Chi bị Giang Trạm ức hiếp quen rồi, giờ thời thế đổi vận nên cậu ta nhìn ra được giữa hai người thì tựa hồ địa vị Khương Ly cao hơn một chút, không sợ chết mà lải nhải bên tai Khương Ly: "Tôi thay cậu ta bảo đảm cậu chính là người đầu tiên của cậu ta. Lúc trước tôi còn giúp cậu ta tìm tiểu nam sinh nhưng đối phương lại nửa đường chạy mất!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!