Chương 32: (Vô Đề)

Edit: Mều

Tuy hai người trước đây không khác gì người yêu nhưng dù sao mặt ngoài vẫn là một bản hợp đồng.

Bây giờ đã xác định quan hệ, Giang Trạm cũng cảm giác tâm tình có sự thay đổi nhưng cụ thể khác chỗ nào lại không nói ra được, chỉ là tầm mắt luôn không tự chủ xoay quanh Khương Ly, ban đầu không muốn tới gần chuồng gà cũng đi qua đó.

Ở quê nhà thì một ngày thường trôi qua khá nhanh, đảo mắt đã hết một tuần, hai người quay trở về thành phố S.

Sau khi quay về, Khương Ly bắt đầu bận rộn trong công việc, ngày thứ hai liền bay tới thành phố C đi quay show thực tế xong lại chạy tới phim trường.

Giang Trạm vì cùng cậu về quê mà công việc dồn lại cũng không ít, vừa trở về đã bận họp không kịp chớp mắt, hai người bận rộn với công việc của mình, mỗi ngày chỉ có thể liên lạc bằng video call, song phương đều được cảm nhận tư vị thế nào gọi là "một ngày không gặp tựa như cách ba thu".

Trước khi Trường Hà Lạc Nguyệt quay xong, công ty đã đưa mấy quyển kịch bản tới cho Khương Ly xem, trong đó có phim thần tượng hiện đại, phim truyền hình công nghiệp đô thị, phim gián điệp,... sau vài lần nghiên cứu, cậu chọn bộ phim kháng chiến tên "Nằm Vùng".

Kịch bản công ty đưa đều là do công ty tự mình đầu tư chế tác kịch bản, không cần phải thử vai. Nhân vật của Khương Ly đóng là nam chính, một tiểu thiếu gia nhà giàu tên Lục Mân Vũ, sau khi du học ở nước ngoài trở về thì vô tình bị cuốn vào cuộc kháng chiến giữa Nhật – Trung.

Đây là một câu chuyện về tiểu thiếu gia nhà giàu trưởng thành thành quân nhân xuất sắc bảo vệ quốc gia, thời điểm weibo đoàn phim Khương Ly là nam chính, dưới bình luận có khen cũng có chê, trong đó người reo hò khen hay chiếm hai phần ba.

Trong mắt rất nhiều người, quân nhân là người gánh vác trên vai sứ mệnh bảo vệ đất nước, hình tượng phổ biến đều là nam nhân cao to, cơ bắp đầy mình nhưng Khương Ly quá đẹp, một số người cho rằng cậu lại không hợp với hình tượng quân nhân.

Đối với chuyện này Khương Ly không thèm để ý, toàn tâm toàn ý đặt ở việc quay phim, bởi vì có nhiều chuyện chỉ dùng miệng là vô ích, muốn ngăn chặn miệng người khác chỉ có thể dùng thực lực.

Kiếp trước Khương Ly đã từng đóng qua vai quân nhân, khi đó vì muốn thể hiện được hết bản sắc của quân nhân, cậu đã dùng quan hệ của mình tới nơi huấn luyện bộ đội một tháng, cùng ăn cùng ở cùng tập luyện với quân nhân thật sự.

Cho nên lần này quay phim cũng không khó, vào ngày đầu tiên tới phim trường sự thành thạo trong lắp ráp súng cùng sức ngắm bắn chuẩn xác cao của cậu đã khiến mọi người giật mình không thôi.

Kết thúc một ngày quay, Khương Ly trở lại khách sạn, đem tất cả bùn đất dính trên người rửa sạch rồi sau đó gọi video cho Giang Trạm giống như thường ngày.

Lúc Giang Trạm nhận cuộc gọi là lúc hắn đang giám sát Khương Nhu Mễ tập thể dục.

Hiện giờ Khương Nhu Mễ đã hơn tám tháng, từ khi về đây toàn ăn với ăn giờ đã thành một quả bóng tròn vo màu trắng. Mấy ngày nay Khương Ly ở bên ngoài đóng phim, Giang Trạm sợ nó chỉ ăn không động dễ sinh bệnh nên ở nhà đều bắt nó mỗi ngày phải chạy nửa tiếng trên máy chạy bộ, không tập sẽ không cho cá khô nhỏ khiến Khương Nhu Mễ hận không thể cùng hắn đồng quy vu tận.

Sau khi bật video call, âm thanh của Khương Ly từ điện thoại truyền tới khiến Khương Nhu Mễ từ máy chạy bộ lập tức nhảy lên nhào tới trên người Giang Trạm, hướng điện thoại kêu to không ngừng, trong thanh âm đều là phẫn nộ và oan ức.

"Làm sao vậy?" Khương Ly cười nói, "Giang Trạm, anh mau đẩy mặt Khương Nhu Mễ ra đi. Mặt nó quá béo rồi, màn hình điện thoại 6 inch cũng không chứa nổi."

"Meo!!!" Khương Nhu Mễ kéo tay cầm điện thoại của Giang Trạm, dùng sức chọt mặt lên màn hình, bụng đầy oan ức khó nói nên lời, chỉ có thể kêu réo meo meo không ngừng.

Giang Trạm bị nó kêu tới phiền, trực tiếp ôm nó ra ngoài vửa, nhìn từ trên cao xuống, vẻ mặt ghét bỏ: "Lăn ra ngoài, bóng

-đèn

-béo!"

Nói xong đóng cửa cái rầm.

Khương Nhu Mễ: "..."

Không có mèo ngốc ở đây, tai Giang Trạm cuối cùng cũng được thanh tịnh, vừa mới ngồi xuống ghế đã nghe Khương Ly nói: "Giang Trạm, anh bắt nạt con trai của em, sao người làm ông nội như anh lại hư như vậy?"

"Em nói ai là ông nội?" Giang Trạm để điện thoại lên giá đỡ, ngữ khí nguy hiểm hỏi.

Nghe ngữ khí của hắn biến đổi, Khương Ly lập tức đổi giọng: "Em là ông nội, anh là ba ba được chưa? Hahaha."

"..."

Lời này ngược lại là Khương Ly chiếm tiện nghi, bối phận cao hơn hắn.

Giang Trạm nhìn người trong video cười tới lăn lộn trên giường, hận không thể kéo cậu ra ngoài đánh cho một trận, miễn cho ba ngày không đánh lại nhảy lên mái nhà lật ngói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!