Editor: Mều
Từ sau vụ Trương Tử Dương rồi thuận tiện thổ lộ tình cảm thì mấy tháng nay ngoại trừ trên danh nghĩa vẫn là quan hệ bao dưỡng thì giữa hai người chẳng khác gì đôi tình nhân cả.
Trừ khi là phải về Giang gia hay đi công tác thì Giang Trạm đều về Bích Giang Uyển, Khương Ly chỉ cần không đóng phim hoặc quảng cáo thì hai người sẽ ở nhà chơi với mèo hoặc là xem phim.
Mỗi ngày ôm nhau ngủ, buổi sáng thức dậy đều nhìn thấy đối phương. Sống kiểu này quá lâu khiến Giang Trạm cơ hồ đã quên lúc trước hắn và Khương Ly ký hợp đồng chỉ nửa năm, cũng không ngờ Khương Ly sẽ nhớ thời gian rõ ràng như thế. Mới sáng sớm đã nói hắn như thế giống như là đã dự tính từ trước.
Xô nhựa ở góc tường bên kia đổ thức ăn còn thừa tối qua cùng mấy viên gì màu nâu nâu, Giang Trạm đoán là thức ăn cho gia súc linh tinh gì đó, hai thứ trộn lẫn lại nhìn cứ dính dính nhơm nhớp.
Giang Trạm tuyệt đối không muốn chạm vào nó, hắn nhìn bộ dạng dương dương tự đắc của Khương Ly liền cười lạnh một tiếng: "Em quên mất hợp đồng giữa em và công ty là năm năm sao?"
Khương Ly đang đốt than nghe vậy thì ngừng lại, thầm kêu không ổn, cậu thật sự là quên mất, hợp đồng bao dưỡng tới kỳ rồi nhưng hợp đồng lao động vẫn còn chưa tới.
"À..." Khương Ly chà xát tay, bộ dạng làm như chưa có chuyện gì xảy ra, đem hộp diêm đặt vào trong tay Giang Trạm, còn mình thì đi nhấc xô thức ăn cho gà đi ra ngoài, "Không phải chỉ là cho gà ăn thôi, ai cho mà chẳng giống nhau! Em đi, anh ở lại nhóm lửa."
Giang Trạm: "..." Nhóm lửa và cho gà ăn khác nhau chỗ nào?
Mẹ Khương nuôi hai mươi mấy con gà ở trong một nhà ngói nhỏ, Khương Ly cho gà ăn xong đã trở lại, Giang Trạm cũng nhóm lửa xong, cậu đi rửa mặt xong rồi ngồi ở phòng khách sưởi ấm.
"Mẹ em đâu?" Giang Trạm hỏi.
"Xuống ruộng hái rau rồi." Khương Ly rửa sạch tay ngồi cạnh hắn, tiện tay chôn hai củ khoai lang vào trong chậu than rồi hơ tay trước lửa sưởi ấm.
Hai người ngồi một lúc thì mẹ Khương xách rổ cải xanh về, một bên còn kẹp một con gà mái, dự định buổi trưa hầm canh gà cho bọn Khương Ly.
Ăn xong điểm tâm thì Khương Ly nói mang Giang Trạm đi dạo ngắm phong cảnh, hai người ngồi ở nhà mãi cũng không có gì làm nên hai người chào mẹ Khương rồi ra ngoài.
Thôn Khương Ly tuy ở xa cũng không giàu có nhưng có núi có sông, phong cảnh rất nên thơ. Buổi sáng Khương Ly mang Giang Trạm đi phía sau xem thác nước cùng đập chứa nước rồi đi tới nhà mới đang xây.
Nhà mới dự định xây ba tầng, Khương Ly đã tìm người thiết kế theo kiểu phương Tây, trước mắt mới xây xong tầng thứ nhất, hai ngày nay vì có mưa nên đình công.
Ở nông thôn, phòng ốc đều là nhà sát nhà, nhà mới Khương Ly cũng không ngoại lệ, bên cạnh cách nhau không tới mười mét đều có hàng xóm, chào hỏi hàng xóm xong, Khương Ly dẫn Giang Trạm vào nhà mới xem.
Trên mặt đất chất đống xi măng và gạch, gồm phòng khách, nhà bếp, WC và một phòng ngủ cho khách, tầng hai mới là của phòng cậu và phòng cho mẹ Khương.
Giang Trạm nghe cậu giới thiệu thiết kế nhà một phen, lên tiếng hỏi: "Em có bao giờ nghĩ tới việc đưa dì lên ở với em không?"
Ý chỉ chính là đưa lên thành phố S.
Khương Ly lắc đầu: "Bà ấy không muốn đi."
Lần đầu tiên cậu tới thăm mẹ Khương đã đề nghị qua tết sẽ đưa bà lên thành phố cùng sinh sống, nhưng bị mẹ Khương cự tuyệt. Bà ở đây sống hơn nửa đời người, đã quen người cùng cảnh vật ở đây, cuộc sống trong hương thôn cũng nhàn nhã, đến thành phố lớn quá phồn hoa ngược lại sẽ không quen, hơn nữa mỗi ngày Khương Ly đều bận đóng phim như thế, nếu bà thật sự tới thì có khi sẽ không có người để trò chuyện mỗi ngày mất.
Khương Ly có thể hiểu được tâm tình của mẹ Khương, cho dù thành thị có tốt tới mức nào thì cũng không sánh được cuộc sống thôn quê mấy chục năm trời. Khương Ly tôn trọng ý kiến của bà, chỉ là quyết định giúp bà đổi quầy hàng thành tạp hóa nhỏ, cửa hàng cũng đang được trang trí lại.
Giang Trạm kiến nghị sau khi Khương Ly chuyển sang nhà nên đổi cái giường lớn mét tám, chiếc giường mét năm hiện giờ không đủ để chứa chấp hai người đàn ông.
Khương Ly dựa vào tường, nghe vậy thì buồn cười nhìn hắn: "Một mình em ở thì cần giường lớn như thế làm gì?"
"Một người ở?" Giang Trạm đi tới trước mặt cậu, ép cậu lên tường, cúi đầu nhìn cậu: "Vậy anh ở đâu?"
"Có phòng cho khách mà." Khương Ly cười nói, phảng phất như không nghe hiểu ý của hắn, cực kỳ hào phóng mà nói, "Tổng cộng có bốn phòng cho khách, anh thích phòng nào thì chọn."
"Phòng cho khách." Giang Trạm nhíu mày, chậm rãi tới gần cậu, "Quan hệ của chúng ta thế nào mà em để anh ở phòng cho khách?"
"Chúng ta có quan hệ gì?" Khương Ly hỏi ngược lại, "Chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi."
Lời này khiến Giang Trạm hận tới nghiến răng, đối diện với đôi mắt mang theo ý cười và trêu tức của Khương Ly, hắn không nhịn được mà cúi đầu tàn nhẫn niêm phong lại cái miệng của cậu, đầu lưỡi cạy ra hàm răng của cậu rồi xông vào quấn quýt với đầu lưỡi của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!