Chương 27: (Vô Đề)

Edit: Mều

Chỉ một câu nói đơn giản của Khương Ly đã có thể vừa mắng Trương Tử Dương là cho vừa mắng chính mình mắt mù không thấy rõ. Giang Trạm có cảm giác mình như đánh một quyền lên bông vậy, cỗ khí trong ngực không được tiêu tan mà trái lại càng dâng lên cảm giác uất ức.

Loại cảm giác ấy chỉ khi liên quan tới Khương Ly mới khiến hắn có thể cảm nhận được.

Những năm gần đây, bên người Giang Trạm thiếu gì dạng người? Thậm chí cũng có minh tinh trong mắt fan là cao lãnh, thanh thuần thì ở trước mắt hắn cũng chỉ có thể khúm núm, trăm phương ngàn kế lấy lòng hắn.

Đối với những người đó lại chưa từng dao động mà lại cố tình rung động trước tên nhóc khốn nạn này.

Rõ ràng thời gian ở chung của hai người không lâu nhưng sự ôn nhu được lấp đầy trong lòng lại nhiều hơn những năm qua.

Có lẽ là khi trở về nhà sau tiệc xã giao thấy Khương Ly vẫn để đèn đợi mình, hoặc là khi Khương Ly ở trong nhà bếp quay đầu lại nhìn hắn cười. Một khắc đó, trong lòng rung động mãnh liệt hệt như một cái cây khô cằn được tưới gió xuân bắt đầu bung những chiếc lá xanh non mơn mởn, giống như mùa đông nghênh đón trận tuyết đầu mùa khiến hắn vui mừng khôn xiết.

Chỉ là vừa nghĩ tới trước đây không lâu Khương Ly còn nguyện ý vì người khác dùng thân thể làm giá để đổi, vừa đảo mắt một cái lại đồng ý để mình bao dưỡng, Giang Trạm đột nhiên cảm thấy sự dịu dàng mà hắn cảm nhận được mấy ngày nay cũng chẳng tốt đẹp như hắn nghĩ.

Tất cả những thứ này bất quá chỉ là dùng tiền đổi lấy bọt nước thôi, hắn bỏ tiền mua Khương Ly, mà Khương Ly dụng tâm đóng tốt vai tình nhân khiến hắn vui vẻ, nhất thời không cẩn thận mà sa vào "tình cảm" mà cậu trao, suýt nữa lại quên mất quan hệ của hai người chỉ là người bán – người mua.

Kỹ năng diễn xuất của Khương Ly tốt như thế, ở trước mặt mình có mấy phần là thật lòng thì khó biết được, nói cậu vô tâm vô phế đã là nói nhẹ, quả thật là vô tình vô nghĩa.

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Giang Trạm bỗng nhiên hệt như đứa trẻ hoang mang, mờ mịt không tìm được lối về, tay nắm lấy tay Khương Ly cũng dần buông lỏng.

Khương Ly nhận thấy được biến hóa của anh, tay trái gỡ ra rồi quơ quơ trước mặt hắn: "Anh làm sao vậy?"

Ánh mắt Giang Trạm lóe lên, thu hồi lại cảm xúc khó phát giác dưới đáy mắt, buông tay Khương Ly rồi đứng dậy cầm áo khoác đi ra ngoài.

Người mới vừa nổi giận đùng đùng muốn tính sổ với cậu mà giờ tự dưng lại không nói lời nào liền đi, Khương Ly nhất thời không phản ứng kịp, ngược lại là Khương Nhu Mễ đuổi theo chặn trước Giang Trạm, ngẩng đầu gọi hắn: "Meo?"

Bước chân Giang Trạm dừng lại, cúi đầu nhìn nhóc con, một người một mèo dùng ánh mắt giao tiếp. Đối diện với ánh mắt của Khương Nhu Mễ, đáy lòng Giang Trạm có loại kích động muốn sờ sờ nó nhưng cuối cùng vẫn chuyển tầm mắt đi, vòng qua nói rồi đi ra ngoài.

Lúc này Khương ly mới vội vã đuổi theo: "Anh đi đâu vậy?"

"Tôi đi đâu còn cần báo cáo cho cậu sao?" Giang Trạm bình tĩnh nhìn cậu, nhưng lời nói ra lại không hề mang theo ý ôn hòa mà còn dư lại phẫn nộ chưa tiêu, "Có phải cậu quên mất bản thân có thân phận gì rồi?"

"..."

Nhìn hắn lấy thân phận ra để oán người, Khương Ly cảm thấy bất đắc dĩ: "Không phải tôi nhận sai rồi sao? Anh còn tức gì nữa?"

Lời này của Khương Ly lọt vào tai Giang Trạm khiến hắn có cảm giác mình đang cố tình gây sự.

"Nhận sai?" Giang Trạm cười lạnh, nhìn thẳng vào mắt cậu, "Cậu sai chỗ nào?"

"Tôi không nên đáp ứng Trương Tử Dương giao dịch với người khác, không nên có quan hệ gì với gã, tôi thì..."

"Được rồi."

Giang Trạm cắt ngang lời diễn thuyết của cậu, hắn không có kiên nhẫn nghe những lời không hề có thành ý như thế: "Cậu thật sự cảm thấy bản thân mình sai rồi hay là lại gạt tôi?"

"Đương nhiên tôi..."

Khương Ly đối diện với ánh mắt của hắn, chạm tới đáy mắt lạnh lùng như băng cùng sự bình tĩnh kia, lời còn lại đột nhiên không nói ra được, môi động mấy lần rồi cuối cùng trầm mặc.

Giang Trạm nói không sai, đáy lòng cậu kỳ thật không cảm thấy mình có lỗi, một là vì người đáp ứng Trương Tử Dương ban đầu làm cái giao dịch kia không phải cậu, không thể tính lên đầu cậu được; hai là kiếp trước đứng ở đỉnh cao nên bản tính cậu vốn đã kiêu ngạo, nói là xin lỗi, chẳng bằng là nói giống như là đang làm nhiệm vụ dỗ dành Giang Trạm.

Hai người trầm mặc một lúc lâu, đáy mắt Giang Trạm như có chút thất vọng nhưng chỉ thoáng qua, cất bước đi ngang qua cậu, đột nhiên Khương Ly nắm lấy vạt áo hắn.

"Chờ đã."

Bước chân Giang Trạm cơ hồ lập tức dừng lại, hắn nghĩ thầm nếu cậu nhận sai tôi sẽ tha thứ cho cậu, coi như chuyện trước kia chưa từng phát sinh, một giây sau lại nghe thấy thanh âm lo lắng cùng không đồng ý của Khương Ly: "Anh uống nhiều rượu như vậy, giờ lái xe không tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!