Ba người Thẩm Ngọc Chi tập trung ánh mắt trên bàn tay nắm chặt của hai người rồi liếc nhìn nhau, họ ở trong mắt đối phương thấy được sự nghi ngờ.
Cái nắm tay thân mật này, chẳng lẽ không phải là cái kia mà là chị dâu?
Đối với ánh mắt nghiên cứu của bọn họ, Khương Ly vẫn giữ bình tĩnh, tự nhiên lên tiếng chào hỏi: "Xin chào, tôi là Khương Ly."
Nếu là người bình thường chào hỏi thì Thẩm Ngọc Chi còn không thèm nhìn hoặc chỉ ậm ừ đáp lại.
Thế nhưng Khương Ly bất đồng, cậu là do Giang Trạm mang tới, hơn nữa còn dùng phương thức ra mắt kỳ lạ tới nữa, Thẩm Ngọc Chi có cảm tưởng như anh em đang dẫn người yêu tới làm quen bọn họ.
Với ý nghĩ như thế, ba người đều đáp lời khá lịch sự với Khương Ly.
"Thẩm Ngọc Chi."
"Triệu Quan Vũ."
"Tôn Trạch Lâm."
Ba người vừa nói tên khiến Khương Ly rất sửng sốt, ánh mắt vòng vòng ba người, ngữ khí có chút vi diệu: "... Thì ra là các anh à?"
"Hề hề." Thẩm Ngọc Chi cười, "Không gặp không về."
"Các người quen nhau?" Giang Trạm hỏi.
"Không tính là quen." Khương Ly tựa cười như không cười nhìn ba người Thẩm Ngọc Chi, "Nhờ phúc ba vị đại thiếu gia đây nên tôi mới được lên hot search."
Giang Trạm không biết chuyện ba người Thẩm Ngọc Chi share weibo Khương Ly, nghe vậy thì nhìn họ: "Chuyện gì xảy ra?"
"Không có gì, không có gì." Triệu Quan Vũ phất tay rồi kể chuyện ba người đưa Khương Ly lên hot search thế nào, "Chỉ là ở trên mạng ủng hộ Khương Ly, tăng nhiệt cho cậu ấy. Dù sao cũng là người kia của ông mà, tụi tôi đương nhiên cũng phải nâng đỡ một chút."
"Người kia?" Khương Ly nghe không hiểu ý của người kia, nhìn về phía Giang Trạm: "Người kia là người nào?"
"Không có gì." Giang Trạm đẩy vai cậu ngồi xuống ghế.
Thẩm Ngọc Chi nhìn thấy thế thì liếc hai người kia – có vấn đề.
Đêm nay là vì Giang Trạm tới tụ hội nên ba người không gọi người tới bồi, chỉ gọi hai người phục vụ rót rượu cùng ca hát một chút.
Mọi người ngồi xuống xong, Tôn Trạch Lâm mắng Giang Trạm đến trễ khiến ba người họ chờ sắp thành cá mắm luôn rồi, phải tự phạt ba ly đầy.
Đến trễ là Khương Ly quay phim nên không thể để Giang Trạm gánh được nên cậu chủ động cầm lấy ly rượu, nói với ba người: "Giang tổng đến muộn là vì chờ tôi. Đều tại tôi khiến mọi người phải đợi nên ly này tôi uống. Tôi mời mọi người một ly."
"Được lắm!" Triệu Quan Vũ vỗ tay, nâng ly rượu mình lên, "Tôi uống với cậu"
Khương Ly cùng hắn ta cụng ly, đang định ngửa đầu uống thì đột nhiên Giang Trạm ngồi ở bên cạnh đoạt lấy ly rượu trong tay của cậu rồi uống cạn ly, đặt ly lên bàn.
Động tác của hắn quá nhanh, vừa uống xong ly này đã uống hết ly thứ hai, lúc Khương Ly phản ứng lại là hắn đã cầm lên ly thứ ba, nên vội vã kéo tay hắn: "Ly này để tôi."
Giang Trạm nhìn cậu, tay cầm ly rượu dừng lại rồi nói với Khương Ly: "Cho tôi, tôi đang khát nước."
Thẩm Ngọc Chi: "..." Đờ mờ nhà nó chứ tôi nhường cái phòng này cho hai người đấy, chói quá mù mắt chó rồi.
Cuối cùng ly rượu cuối vẫn là Khương Ly uống.
Ba ly uống xong, Tôn Trạch Lâm đổi một ly khác lớn hơn rồi rót đầy ly để trước mặt Giang Trạm, lớn tiếng nói: "Chỉ là uống rượu mà thôi, mấy người đừng khiến tôi có cảm giác như mình rót thuốc độc hay gì chứ."
"Đúng vậy, nơi này của tôi làm ăn rất trong sáng, không có bỏ thêm thứ gì không sạch đâu." Thẩm Ngọc Chi cũng lên tiếng.
Khương Ly bị chọc cười, cũng không ngăn Giang Trạm nữa, dù sao đang là đi chơi mà, chủ yếu là vui vẻ thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!