Sau khi Khương Ly đi tới thế giới này chỉ chưa đầy mấy ngày đã tiến vào đoàn phim Trường Hà Lạc Nguyệt, vì một người diễn hai vai nên mỗi ngày đều ngâm mình trong đoàn phim. Do vậy đã khá lâu không gặp Trương Tử Dương khiến Khương ly suýt quên mất người này, đột nhiên gặp phải gã khiến cậu cảm thấy có chút bất ngờ.
Lúc trước bởi vì độ thiện cảm của nam chính xuống giá trị âm nên phải nhận trừng phạt khiến Khương Ly vội vàng công lược Giang Trạm, lại quên mất nhiệm vụ phụ.
Đột nhiên tình cờ gặp Khương Ly, Trương Tử Dương cũng kinh ngạc không kém. Gã đã từng nhiều lần đi tìm Khương Ly, chỉ là Khương Ly không ngừng thay đổi nơi ở, số điện thoại cũng đổi, gã vốn tưởng Khương Ly về quê, lén liên lạc với mẹ Khương Ly nhưng đối phương lại không nói rõ ràng, ngay cả số di động mới của Khương Ly cũng không cho.
Thật sự là không tìm được người, Trương Tử Dương cũng không có cách nào. Lúc đó đúng lúc phải tới nơi khác đóng phim nên đành gác chuyện này sang một bên. Chờ lần thứ hai nhìn thấy tin tức Khương Ly là lúc weibo đoàn phim Trường Hà Lạc Nguyệt công bố diễn viên.
Lúc trước vì để lấy được vai diễn trong Trường Hà Lạc Nguyệt, Trương Tử Dương không tiếc lừa gạt Khương Ly thay gã đi bán mình, không nghĩ tới vừa quay đầu lại để cơ hội rơi vào tay Khương Ly, chính mình lại trộm gà không thành còn mất nắm gạo, bị Giang phó đạo diễn ghi hận, phải ăn khổ trong đoàn phim mới, còn bị người tới đòi nợ nên phải lẩn trổn khắp nơi.
Tất cả những thứ này đều là vì Khương Ly lúc trước lâm thời đổi ý!
Hiện giờ Khương Ly được nhận vai diễn trong Trường Hà Lạc Nguyệt, còn ký hợp đồng với tập đoàn Giang thị. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà còn nổi tiếng hơn gã nhiều! Mà hết thảy những điều này vốn phải là của gã!
Vất vả lắm mới trả được nợ rồi lén lút trở về thành phố S, Trương Tử Dương không nghĩ tới sẽ ngẫu nhiên gặp phải Khương Ly. Vừa nghĩ bản thân phải lưu lạc như giờ là do Khương Ly, gã bước nhanh về phía Khương Ly, không để ý tới Phùng Đông và Tiểu Chu, một tay tóm lấy tay Khương Ly muốn kéo cậu đi.
Khương Ly nhìn thấy gã đã sinh lòng phòng bị, lúc gã chuẩn bị tóm lấy tay cậu thì linh hoạt tránh thoát rồi tiện thể đẩy gã sang một bên.
"Có gì thì nói, đừng động tay động chân." Khương Ly phủi phủi chỗ bị gã nắm, ánh mắt nhàn nhạt liếc mắt nhìn gã, nhẹ giọng nhắc nhở.
Phùng Đông và Tiểu Chu phản ứng lại, hai người chắn trước mặt Khương Ly, Phùng Đông lạnh giọng hỏi: "Cậu là ai? Muốn làm gì?"
Trương Tử Dương bị cậu đẩy tới lảo đảo, càng cảm thấy tức giận hơn, sau khi đứng vững thì chỉ vào Phùng Đông và Tiểu Chu nói: "Tôi và cậu ta có lời muốn nói. Các người tốt nhất mau tránh ra."
"Có lời thì..."
"Anh Phùng." Khương Ly ngắt lời anh, sau đó đẩy cửa phòng rồi nói với Trương Tử Dương nói: "Tôi biết anh muốn nói cái gì. Đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói."
Nói xong chỉ trong phòng ra hiệu gã đi vào.
"A Ly..." Phùng Đông không yên lòng.
Khương Ly khoát tay để anh với Tiểu Chu ở bên ngoài chờ, dẫn gã vào phòng riêng.
Cửa phòng vừa mới đóng, Trương Tử Dương đã muốn động thủ, Khương Ly lui về phía sau hai bước né tránh, ngữ khí bình tĩnh nói: "Tôi khuyên anh không nên hành động lỗ mãng, bằng không anh sẽ không thể bước ra khỏi phòng ăn này đâu."
Động tác Trương Tử Dương ngừng lại, nhớ tới còn có hai người giữ ngoài cửa, dáng người Tiểu Chu cao lớn khiến gã vẫn có chút kiêng kỵ.
Khương Ly phát hiện cho dù đã đội mũ và đeo khẩu trang nhưng Trương Tử Dương vẫn không giấu được dáng vẻ sa sút và nản lòng, cậu đoán trong khoảng thời gian này gã sống cũng không được thuận lợi lắm.
"Xem ra anh sống không tốt lắm." Khương Ly mỉm cười nói, "Đã như vậy thì tôi càng vui vẻ."
"Mày còn dám nói?" Trương Tử Dương cắn răng nghiến lợi nói nhìn Khương Ly, "Nếu không phải tại mày nói không giữ lời thì làm sao tao có thể tới bước đường này?"
"Trách tôi?" Khương Ly cười nhạo, quan sát gã từ trên xuống dưới.
"Muốn dựa vào mặt nhưng anh không lên được giường Giang phó đạo, cho nên nói dối hết lần này tới lần khác gạt tôi thay anh làm giao dịch. Muốn dựa vào diễn xuất nhưng anh không qua được cửa ải của Chu đạo nên vai diễn rơi vào tay tôi."
"Trương Tử Dương, chính mình không làm được còn trách được ai?"
"Là mày chính mình đồng ý muốn đi!" Trương Tử Dương phản bác, "Mày nhiều năm mặt dày quấn lấy tao không phải là muốn ở cùng với tao sao? Hiện giờ giả vờ thanh cao cái gì?"
Muốn ở cùng với Trương Tử Dương là nguyên thân chứ không phải Khương Ly hiện tại. Đối với Khương Ly mà nói, đừng nói là ở cùng với Trương Tử Dương, chỉ thấy mặt gã đã khiến cậu dị ứng.
"Cho nên bây giờ anh mặt dày mày dạn quấn lấy tôi?" Khương Ly châm biếm lại, vì nguyên thân mà cảm thấy tiếc hận, nếu không phải nguyên thân mắt mù coi trọng Trương Tử Dương thì nguyên thân cũng sẽ không rơi vào kết cục bị bức chết.
Trương Tử Dương dạo gần đây chịu không ít thiệt thòi trong đoàn phim, trốn nợ lại càng khổ hơn, bị cậu trào phúng đã thẹn quá thành giận nói: "Khương Ly mày đừng quá kiêu ngạo. Mày đừng cho là tao không biết mày làm thế nào đạt được vai diễn, còn không phải là bán thân thể chính mình sao? Đừng quên tao còn có chứng cứ chứng minh mày đã đáp ứng bồi Giang phó đạo!"
Biết được chính mình ở trong đoàn phim bị gây khó dễ là do Giang phó đạo, Trương Tử Dương đặc biệt đi tìm đối phương muốn mời đối phương ăn cơm nói lời xin lỗi, hy vọng đối phương sẽ bỏ qua chuyện của Khương Ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!