Edit: Mều
Lần trước Giang Trạm nói Phùng Nhã Đình đào góc tường nhà mình là do khó chịu khi nhìn cô ở cạnh với Khương Ly thôi. Là một tổng tài của tập đoàn giải trí, sao hắn có khả năng không biết hai người chỉ đơn thuần là đồng nghiệp giúp đỡ nhau chứ.
Thế nhưng lần này lại khác, Thẩm Ngọc Chi chân chính muốn nâng Khương Ly, nói cách khác chính là cậu ta muốn bao dưỡng Khương Ly, muốn trở thành loại quan hệ giống hắn và Khương Ly hiện giờ.
Vừa nghĩ tới việc Khương Ly sẽ nấu cơm cho người khác và thân mật với người khác không phải là hắn, Giang Trạm đã cảm thấy vô cùng hoảng loạn, theo bản năng liền phản đối loại khả năng này, cho dù đối phương chính là bạn thân chơi với mình từ nhỏ.
Tuy rằng trước đó hắn với Khương Ly có thể gặp nhau ít nhiều cũng liên quan tới Thẩm Ngọc Chi nhưng đây không thể trở thành lý do cậu ta có thể đào góc tường nhà hắn.
Thẩm Ngọc Chi thấy hắn không lên tiếng, tự nhiên nói rằng: "Tôi nghĩ nếu là người của công ty ông thì chung quy phải đánh tiếng trước với ông. Nói chung là tôi muốn gặp cậu ta trước để nói chuyện, ông..."
"Không phải."
Thẩm Ngọc Chi không hiểu: "Không phải? Tôi xem weibo cậu ấy có giới thiệu là người công ty ông mà. Chẳng lẽ tôi nhìn lầm?"
"Ông không nhìn lầm." Ngữ khí Giang Trạm bình tĩnh, giống như đang tuyên thệ mà gằn từng câu từng từ nói, "Cậu ấy không thuộc về công ty mà là thuộc về một mình tôi!"
Nói cách khác, Khương Ly không phải là người của công ty mà là người của Giang Trạm.
Thẩm Ngọc Chi trầm mặc một hồi rồi bùng nổ: "Đệch mợ, tôi không nghe lộn đó chứ??? Khương Ly là người của ông???"
"Đúng." Giang Trạm bị âm thanh rống lên như gà bị chọc tiết của Thẩm Ngọc Chi làm cho đau đầu, "Cho nên ông đừng đánh chủ ý lên người cậu ấy."
"Chuyện này từ khi nào? Sao tôi không phát hiện chút nào vậy?"
Thẩm Ngọc Chi thực sự quá kinh ngạc rồi cũng hiểu tại sao gần đây Giang Trạm không tới tụ tập nữa, cậu ta cảm thán: "Anh bạn à, thì ra không phải là ông bị lãnh cảm nha ~"
Giang Trạm: "..." Nếu nghe được lời này, Khương Ly chắc chắn sẽ vả mặt ông.
Giang Trạm lười phí lời với cậu ta nên cúp điện thoại vứt sang một bên.
Đột nhiên bị cúp điện thoại, Thẩm Ngọc Chi nghe một tràng tút dài, gọi lại cho Giang Trạm nhưng hắn không nhấc máy.
"Má, sao lại hẹp hòi thế chứ." Thẩm Ngọc Chi dở khóc dở cười, bỏ đi suy nghĩ muốn bao dưỡng Khương Ly đi, có đùi vàng siêu to khổng lồ như Giang Trạm rồi thì cần gì tới cậu ta nữa.
Cơ mà lượng tin tức này thật sự quá lớn rồi.
Trong nhóm bọn họ, mỗi người đều có gia thế hiển hách, sự nghiệp thành công, ai mà chẳng có một hai tiểu tình nhân để giết thời gian. Không nói về tình cảm thì ít nhất cũng vì nhu cầu sinh lý.
Chỉ ngoại trừ Giang Trạm.
Hai nhà Giang – Thẩm là quan hệ thế giao nên cậu ta với Giang Trạm đã là bạn bè từ lúc bé.
Từ nhỏ Giang Trạm đã là con nhà người ta trong miệng phụ huynh của những đứa trẻ khác. Lúc cha Giang Trạm qua đời, Giang Trạm chỉ mới 22 tuổi, là người khác thì chỉ là sinh viên mới tốt nghiệp ra trường mà thôi, nhưng hắn lại một tay tiếp nhận tập đoàn Giang thị còn phát triển nó cực kỳ thuận lợi.
Trong ấn tượng của Thẩm Ngọc Chi thì dù là tình cảm hay tình dục thì Giang Trạm đều không tỏ ra có hứng thú. Lúc vẫn còn đi học, dù là hoa khôi trường hay giáo thảo* tỏ tình với hắn thì hắn đề từ chối, thậm chí còn cảm thấy các mối quan hệ nam nữ/nam đều là lãng phí thời gian. Lúc tới club cũng không có gọi người tới bồi, nếu không phải trong một lần vô tình tới ký túc xá thấy Giang Trạm đang "chào cờ" thì cậu ta thậm chí còn cho rằng Giang Trạm bị vô tính**.
(* giáo thảo là chỉ nam sinh đẹp trai nhất trường.
**vô tính tiếng Anh: asexual hay nonsexuality) là sự không bị hấp dẫn tình dục, hoặc không hay ít quan tâm đến các hoạt động tình dục. Nó có thể được xem là sự không có, hoặc là một trong những thiên hướng tình dục, bên cạnh dị tính, đồng tính và song tính.)
Đương nhiên là khi cậu ta hỏi Giang Trạm về vấn đề này thì đã bị hắn tẩn cho một trận.
Dùng một cách khác để nói là lúc bọn họ đang quan hệ nam nữ thì Giang Trạm kiếm tiền, lúc bọn họ quan hệ nam nam thì Giang Trạm kiếm triền, cho nên trong đám người bọn họ thì Giang Trạm là người có tiền nhất.
Thẩm Ngọc Chi và Giang Trạm sinh cùng năm, thân tới mức có thể mặc chung cái quần. Nghĩ tới anh em tốt của mình mỗi ngày đều say mê công việc, sau khi tan làm thì chăn đơn gối chiếc mà ngủ, làm một anh em đúng nghĩa thì cậu ta thật sự không thể cho qua nên cậu ta tự chủ trương chọn một tiểu nam sinh "sạch" từ club tặng cho Giang Trạm để thoát danh hiệu xử nam vạn năm của hắn đi.
Chỉ là không ngờ đối phương lúc cần lại chạy trốn, kế hoạch đổ sông đổ biển hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!