Chương 19: (Vô Đề)

Edit: Mều

Đây là lần đầu tiên hắn quan sát Khương Ly diễn, Khương Ly sau khi nhìn thấy bức thư kia thì cảm xúc cực đoan và phức tạp hiện rõ trên mặt, phảng phất như biến thành một người khác, dù đứng ở xa nhưng hắn vẫn có thể cảm giác được nỗi thống khổ và nội tâm giằng xé của cậu.

Khương Ly lúc này chói mắt như thế, thu hút ánh mắt người ta như thế, hệt như một ngôi sao đang tỏa sáng đem sự chú ý của mọi người tập trung lại trên người.

Giang Trạm có cảm giác tâm trạng của mình bị cậu giày vò, thấy cậu ngửa đầu cười to, đang cười mà như muốn khóc, nội tâm như không thể khống chế muốn tiến lên ôm chặt lấy cậu, bảo vệ cậu, không để ai tổn thương tới cậu.

Hắn đột nhiên hiểu ra tại sao Khương Ly có thể được sự chấp nhận của cậu hắn, bởi vì chính thực lực của cậu.

Dáng vẻ Khương Ly cưỡi lên người hắn, nhìn hắn từ trên cao kiêu ngạo nói cậu chính là ảnh đế tương lại hiện rõ trước mặt hắn. Giang Trạm từng nghĩ nếu như mục tiêu của cậu là ảnh đế, cho dù cậu không có thực lực này thì hắn cũng sẽ hoàn thành cho cậu.

Bây giờ phát hiện không phải là cậu tự cao tự đại mà cậu thật sự có thể tự mình bước lên đỉnh vinh quang này.

Đáy lòng Giang Trạm bỗng có cảm giác vinh dự vì cậu.

Khương Ly là một viên kim cương vô giá, mà người phát hiện cũng như nắm giữ viên kim cương đó chính là hắn.

Nhân viên đứng cạnh thấy hắn thì tới định chào hỏi nhưng bị hắn giơ tay ngăn lại, hắn theo bản năng không muốn có âm thanh kinh động tới Khương Ly.

Hắn cứ vậy đứng xem Khương Ly diễn xong, đợi đến khi Khương Ly đi về phía bên này thì thấy có một thiếu niên đi theo sau đưa khăn mặt cho cậu, hai người dừng lại nói chuyện, vì khoảng cách không xa lắm nên hắn có thể nghe toàn bộ nội dung cuộc đối thoại.

Từ hướng của hắn có thể nhìn thấy rõ lúc Khương Ly đùa giỡn với người kia khóe môi hơi nhếch lên kiểu phong lưu, cũng nhìn thấy được thiếu niên kia đỏ mặt vì căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên Giang Trạm tham ban nên hắn trước giờ không biết Khương Ly cũng có thể đùa giỡn lưu manh với người khác, mà cả vị thành niên cũng không buông tha, quả thật không phải là người.

Tâm tình dịu dàng ban nãy biến mất sạch sành sanh, Kỷ Thư ở bên cạnh cảm thấy nhiệt độ xung quanh hắn bỗng chốc giảm xuống, yên lặng chắp hai tay trước ngực vì Khương Ly mà cầu nguyện.

Chuyện này thật sự không trách Khương Ly, vị trí Giang Trạm đứng ở sau sân khấu, mà hắn mặc âu phục đen đứng trong tối nên Khương Ly và Ngôn Tỳ căn bản không thấy được, mà cậu cũng không nghĩ hắn sẽ tới đây, rõ ràng trước đó khi cậu gửi tin nhắn cho hắn, Giang Trạm chỉ lãnh đạm nhắn "ừ" một tiếng thôi.

Mà cho dù cậu phun tào trong lòng như thế nào thì thấy kim chủ mình tới, Khương Ly vẫn chủ động lên tiếng chào hỏi: "Chào Giang tổng."

"Ừm."

Giang Trạm ngậm miệng hừ một tiếng, mắt nhìn thẳng đi lướt qua người cậu, dáng vẻ kiểu "tôi và cậu không quen".

Quan hệ bao dưỡng của hai người dù sao cũng là bí mật, Khương Ly không để ý tới thái độ của hắn, chỉ nghĩ hắn không muốn để người ngoài biết hắn bao dưỡng mình.

Ngược lại là Ngôn Tỳ tò mò nhìn bóng lưng của Giang Trạm: "Anh Ly, người kia chính là đại boss của công ty anh à? Hắn thật là đẹp trai! Em còn tưởng ai làm sếp cũng đều là đại thúc trung niên đầy mỡ, nhưng hắn có vẻ còn rất trẻ."

Tướng mạo của Giang Trạm phải nói là anh tuấn mới chính xác hơn, ngũ quan không phải loại tuấn mỹ hoặc thiên về âm nhu như nam minh tinh, mà là cảm giác mày kiếm mắt sao.

"Đúng vậy, rất tuấn tú." Khương Ly nhìn Giang Trạm đi tới cạnh Chu Tấn, nghĩ thầm chỉ là tính khí không được tốt lắm, thường thường nổi giận bất chợt.

Ở một bên khác, Chu Tấn đang xem lại cảnh quay ban nãy, nhìn thấy Giang Trạm đi tới thì dừng lại, đứng lên qua chỗ nghỉ ngồi xuống.

"Sao đột nhiên tới đây?" Chu Tấn cười hỏi.

Khi còn bé, Giang Trạm được gửi nuôi ở Chu gia một quãng thời gian nên quan hệ cậu cháu vô cùng tốt.

"Thân là người đầu tư nên đương nhiên phải tới xem tiến độ của đoàn phim cùng chất lượng." Giang Trạm mặt không đỏ tim không đập nói dối, phảng phất cái người nói muốn tham ban không phải là hắn.

Chu Tấn nghe vậy cười xùy một hồi, ông vỗ vai hắn, trêu chọc nói: "Cháu nói lời này muốn lừa ai chứ lừa cậu? Cháu còn non lắm."

Giang Trạm đầu tư nhiều hạng mục như thế, nếu mỗi một bộ phim cũng phải tới xem tiến độ cùng chất lượng thì chẳng phải hắn sẽ mệt chết sao, lại nói không phải Chu Tấn tự đại nhưng phim của ông mà còn cần người tới giám sát ư.

"Nói đi, có phải là tới thăm người nào đó không." Chu Tấn liếc nhìn phòng hóa trang hỏi.

Giang Trạm không hề che giấu quan hệ của hắn và Khương Ly với Chu Tấn, lúc trước giúp Khương Ly lấy được cơ hội thử vai là do hắn tự mình gọi điện. Sau khi Khương Ly thử vai thành công, Chu Tấn cũng đặc biệt tự mình gọi điện cho Giang Trạm nói hắn đã tìm cho ông một diễn viên tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!