Edit: Mều
"Anh là kim chủ ba ba của tôi, không thì gọi là ông?"
Giang Trạm biến sắc, tâm trạng đang tốt thẳng tắp đi xuống, vì muốn khống chế bản thân để không ném cả người lẫn mèo ra ngoài nên hắn quay đầu bỏ đi.
Khương Ly nhìn thấy bóng lưng giận đùng đùng của hắn, khóe miệng hơi nở nụ cười, xoa xoa tai mèo rồi nhỏ giọng nói "Con trai ngoan, ba đi dỗ ông con" rồi thả mèo lại vào ổ, bước nhanh đuổi theo Giang Trạm vào phòng.
Giang Trạm trở về phòng, đang cởi áo sơ mi định tắm thì Khương Ly đi tới, muốn kéo tay hắn, một bên trêu ghẹo nói: "Giang tổng, anh giận rồi sao? Tôi nói đùa..."
Tay vừa mới đụng tới người Giang Trạm đã bị hắn hất ra, đối phương cau mày nhìn cậu, sắc mặt lạnh lùng, rõ ràng là đang tức giận.
"Khương Ly, cậu nên tự biết rõ thân phận của mình. Tôi bỏ tiền ra để cậu nổi tiếng, đừng được voi đòi tiên."
Khương Ly nghe thấy liền sững sờ, tay bị hắn hất ra cứng đờ giữa không trung, cậu há miệng, không biết nên nói gì cho phải.
Giang Trạm nói để mình tự biết thân biết phận, hắn bỏ tiền bao nuôi mình nên mình cần phải hiểu rõ vị trí của bản thân.
Đại khái là lần trước Giang Trạm đi suốt đêm về để bồi cậu, hay là lần này đột nhiên Giang Trạm tặng cho cậu bất ngờ nên khiến Khương Ly bị ấm đầu, quên mất đối phương là kim chủ, mà bản thân chỉ là người bị hắn bao dưỡng, là tiểu tình nhân mua vui cho hắn thôi. Cậu chỉ là bị hắn sủng ái một chút đã sinh ra cảm xúc không nên có.
Loại tâm tình vui sướng cùng thỏa mãn như bọt biển bị kim đâm, lập tức biến mất không thấy bóng dáng, nhanh tới mức Khương Ly không thể phản ứng kịp.
Phải rồi, mình rõ ràng là diễn viên, sao ngay cả vai diễn tiểu tình nhân cũng diễn không tốt, thật có lỗi với đạo đức nghề nghiệp mà.
Giang Trạm vừa nói ra khỏi miệng đã có chút hối hận, hắn nhìn thấy Khương Ly ngạc nhiên, đôi mắt to tròn ánh lên sự hoang mang thì trong lòng càng không thoải mái. Hắn muốn nói điều gì đó nhưng cảm thấy bản thân đường đường là tổng tài tập đoàn sao có thể vì tình nhân mà vứt bỏ mặt mũi chứ.
Hai người nhìn nhau giằng co trong phút chốc, Giang Trạm thu lại ánh mắt đầu tiên rồi xoay người đi vào phòng tắm. Hắn sợ nếu tiếp tục nhìn thì bản thân sẽ mềm lòng ôm người kia nói xin lỗi, nếu vậy thì rất mất mặt.
Hắn đi vào không lâu thì Khương Ly cũng đi theo vào, hơn nữa còn là cả người trần như nhộng.
Giang Trạm đang mở vòi tắm hoa sen thấy thế thì động tác lấy sữa tắm bị chậm một nhịp.
Do mấy ngày nay quay phim nên Khương Ly gầy đi một chút, xương quai xanh kéo dài sang hai bên lõm xuống đầy khiêu gợi, đường nét thân thể càng lộ rõ, eo nhỏ mềm mại chỉ cần một tay là có thể ôm lấy.
Cả tuần nay hai người đều bận rộn nên chưa quan hệ lần nào, ngay cả hôn môi cũng rất ít. Thịt mỡ dâng lên trước mặt, đáy mắt Giang Trạm chậm rãi dậy sóng, cuống họng khô rát.
Khi Khương Ly đi tới trước mặt mình, hắn nghe thanh âm khàn khàn của mình.
"Cậu vào đây làm gì?"
Khương Ly nghe thế thì nở nụ cười, hai tay ôm lấy hông của hắn, chóp mũi cạ cạ mũi hắn, ngữ khí câu dẫ nói: "Tới làm chuyện phù hợp với thân phận của tôi."
Giang Trạm: "..." Tôi chỉ là nhất thời miệng nhanh hơn não mà giờ cậu định phảm dame lại à?
"Hơn một tuần lễ không làm, anh chẳng lẽ không muốn sao?"
Không muốn sao?
Giang Trạm làm sao có thể không muốn, hắn không phải Liễu Hạ Huệ.
Nếu như không phải nghĩ cho Khương Ly đóng phim cực khổ thì hắn đã không nhẫn nhịn mấy ngày nay. Mà giờ người này lại liều mình cởi áo trêu chọc hắn.
Khương Ly hôn cằm của hắn rồi hôn dần xuống tới hầu kết của hắn.
Hầu kết của Giang Trạm đột nhiên trượt lên xuống, hai tay ôm lấy ôm cậu áp lên trên tường, môi mỏng cúi xuống bắt lấy đôi môi người nọ.
Trong không khí mang theo sự nóng bức ám muội, nước lạnh đổ xuống thân thể hai người nhưng nhiệt độ vẫn không giảm, hai cơ thể dán sát vào nhau khơi dậy lên dục vọng mỗi người.
Giang Trạm hô hấp gấp gáp, cắn môi Khương Ly trừng phạt: "Nói, biết sai chưa? Lần sau còn dám đùa giỡn như thế nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!