Chương 11: (Vô Đề)

Edit: Mều

Nói không tức giận là không thể nhưng nhìn trên người cậu toàn vết tích do hắn tạo ra, Giang Trạm không thèm tính toán với cậu, ném túi thuốc lên sô pha.

"Cởi quần áo, tôi bôi thuốc cho cậu. Đầu óc cậu cả ngày chỉ nghĩ tới chuyện gì đâu không."

Khương Ly nhìn thấy trong túi thuốc là lọ thuốc mỡ nên biết mình hiểu nhầm ý của hắn, sờ sờ mũi nói: "Thì ra là thoa thuốc... Tại anh không nói sớm, tự nhiên không không bắt tôi cởi quần áo làm tôi hoang mang."

"Phải không?" Giang Trạm rất hoài nghi.

Khương Ly vô tội nhìn hắn, kiên định gật đầu.

Giang Trạm nghĩ thầm tôi nào thấy cậu hoang mang đâu, cái hôm đầu tiên cậu thoải mái thoát y trước mặt tôi mới khiến tôi hoang mang đấy.

Khương Ly cởi quần áo, xoay lưng lại với Giang Trạm, ngữ khí không quá để ý mà nói: "Thật ra không nghiêm trọng như bề ngoài đâu, chỉ là da tôi có chút trắng nên hơi thâm thôi, không hề đau chút nào."

Cậu nói thật, Giang Trạm ở trên giường tuy hóa cầm thú nhưng động tác rất dịu dàng, rõ ràng lăn lộn cậu mấy hiệp trên giường nhưng mỗi lần đều để ý tới cảm xúc của cậu. Không thể không nói, Giang Trạm ngoại trừ tính khí không bình thường thì những phương diện khác vẫn rất hợp ý cậu.

Nghe cậu nói không đau, Giang Trạm ừ một tiếng, nhìn hướng dẫn sử dụng thuốc mỡ, vặn nắp bóp một chút lên tay rồi thoa lên người cậu, tỉ mỉ tới mức phải thoa thuốc tan hoàn toàn trên da cậu mới đổi sang chỗ khác.

Thời điểm bôi thuốc, Giang Trạm phát hiện da dẻ Khương Ly quả thực rất non mềm giống như đậu phụ vậy, không hề có vết sẹo hay nốt ruồi nào luôn, không nhịn được hỏi: "Cậu ăn gì lớn lên vậy?"

"Hả?" Khương Ly đang đọc tư liệu nhân vật, đối với câu hỏi của hắn thì phát ngốc, "Tất nhiên là ăn cơm rồi, lẽ nào anh không phải?"

"Da gì mà mềm còn hơn da em bé nữa." Giang Trạm để tay lên eo cậu bóp bóp, xúc cảm nhẵn nhụi quá phê nên không nỡ buông tay.

"Ha..." Khương Ly bị hắn sờ tới ngứa, co người lại, quay đầu nói: "Anh đừng trêu..."

Hai người cách nhau quá gần, lời chưa nói hết, môi cậu đã lơ đãng va vào môi của Giang Trạm, động tác song phương không hẹn mà cùng ngừng lại, trong lúc nhất thời ai cũng không có động.

Hô hấp nhẹ nhàng vờn quanh chóp mũi đối phương, thời gian dường như dừng lại, cảm giác vô cùng ái muội.

Lông mi Khương Ly run run, Giang Trạm trước kéo giãn khoảng cách hai người, từ trên sô pha đứng lên, làm bộ sửa lại tay áo, nhìn Khương Ly nói: "Túng dục hại thân, tâm phải thanh tịnh." Nói xong đi vào phòng của mình.

Khương Ly thấy hắn bỏ dở nửa chừng, lên tiếng gọi hắn: "Thuốc chưa bôi xong mà."

Giang Trạm không quay đầu lại mà bước tiếp vào phòng, ở trong truyền ra: "Tự mình có tay có chân còn bắt tôi hầu hạ sao?"

"..."

Rốt cuộc là ai bắt đầu đã muốn hầu hạ ai? Thật không hiểu mà.

Khương Ly bĩu môi, mấy ngày nay đối với việc tính cách của hắn thay đổi không ngừng cũng coi như đã quen, bản thân lười bôi nên ném thuốc sang bên cạnh, hỏi hệ thống xem độ thiện cảm có thay đổi không.

Hệ thống trả lời: "Không có giảm, ký chủ yên tâm."

Khương Ly yên lòng.

Giang Trạm tắm xong đi ra liền thấy Khương Ly từ ngồi thành nằm úp sấp trên sô pha.

Vừa nãy cởi áo vẫn chưa mặc lại, Khương Ly để bán nude nằm sấp, khuỷu tay chống lên ghế khiến phần lưng cậu tạo thành độ cong đẹp đẽ, hai chân giơ cao đung đưa.

Bước chân Giang Trạm dừng một chút, cảm thấy vừa nãy Khương Ly nói túng dục hại thân không phải không đúng, mình quả thật là loại ba mươi năm chưa khai trai, vừa khai xong thì có kích động lăn ba ngày ba đêm.

Tất cả những điều này đều là bởi vì người trước mắt.

Chẳng trách Thẩm Ngọc Chi nói "sex" là một trong những chuyện tuyệt vời nhất thế gian.

Khương Ly nghe thấy tiếng bước chân, xoay đầu lại thì thấy Giang Trạm đang quấn khăn tắm ngang hông đi ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!