Chương 10: (Vô Đề)

Edit: Mều

Sau khi Giang Trạm nghe thấy câu này liền có cảm giác bản thân bị dùng xong rồi đá đi mà còn tưởng bở ở lại: "Tôi không đi khiến cậu thất vọng?"

Lời vừa mới dứt khỏi miệng, hệ thống khẩn cấp nhắc nhở: "Ký chủ xin chú ý, tâm tình nam chính đang tệ đi. Mong cậu nhanh chóng xử lý."

Tâm tình đang tệ đi?

Khương Ly được nhắc nhở mới nhận ra lời nói ban nãy của mình bị hiểu sang nghĩa khác, một giây sau cậu trở mặt mang biểu cảm lo lắng, tri kỷ nói thêm: "Tôi nghĩ anh đã tới công ty rồi, không ngờ anh vẫn còn ở đây. Tôi không làm anh lỡ việc gì chứ?"

Giang Trạm thấy cậu chỉ là đang lo lắng mình bị muộn làm nên sắc mặc dần tốt hơn, ánh mắt quét qua chiếc quần còn chưa được kéo lên hết, nhớ tới tối hôm qua đôi chân này đã quấn lấy thắt lưng mình rồi cưỡng ép bản thân đem tầm mắt sang chỗ khác, ho nhẹ một tiếng: "Mặc quần vào, ban ngày ban mặt mà còn tỏ vẻ câu dẫn gì chứ."

"..."

Khương Ly cúi đầu nhìn quần của mình, yên lặng kéo lên, nghĩ thầm rõ ràng là hắn không gõ cửa đã tự tiện đi vào mà còn trách mình, rõ ràng tối qua người nào đó rất thỏa mãn mà giờ còn tỏ thái độ cơ đấy.

Thấy cậu ngoan ngoãn mặc quần vào, Giang Trạm ném câu "Rửa mặt đi rồi đi ăn" rồi ra ngoài.

Khương Ly thở phào nhẹ nhõm, cầm áo T shirt mặc vào, hỏi hệ thống: "Độ thiện cảm không giảm xuống chứ?"

"Không có, ký chủ yên tâm." Bây giờ hệ thống vẫn còn bị dọa không nhẹ.

"Vậy thì tốt."

Khương Ly thật sự có bóng ma với kiểu tính cách thay đổi không ngừng bất chấp thời tiết của Giang Trạm, may mắn là bản thân phản ứng nhanh không là độ thiện cảm lại tụt dốc không phanh rồi cúc hoa sẽ nở hoa lần nữa.

Quả nhiên nhân sinh như vở kịch, đều phải dựa vào kỹ năng diễn xuất.

Khương Ly rửa mặt xong rồi đi ra ngoài, ở bên ngoài phòng ăn nhỏ đã bày xong bữa cơm trưa. Giang Trạm ngồi trước, bên cạnh hắn còn có một nữ nhân viên mặc áo sơ mi trắng quần đen đợi sẵn.

Thấy cậu đi ra, Giang Trạm vung tay để nhân viên rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.

Khương Ly ngồi đối diện với hắn, phát hiện cơm trưa hôm nay có thêm rất nhiều món ăn được xếp đầy trên bàn.

Tối hôm qua phải xuất lực, hôm nay thì ngủ một giấc tới trưa nên vừa tỉnh lại Khương Ly đã đói bụng, chào hỏi xong thì cầm lấy đũa bắt đầu ăn.

Thức ăn khách sạn làm rất tinh xảo, sủi cảo tôm da mỏng thịt tươi, cắn một ngụm đã cảm giác được vị tôm thịt tan chảy trên đầu lưỡi, mùi vị tươi ngon cực kỳ.

Khương Ly ăn liên tiếp ba cái, thịt ngon cùng nước dùng còn ấm càng khiến cậu thỏa mãn tới híp mắt lại, ăn xong còn không quên liếm liếm khóe miệng.

Giang Trạm chú ý tới biểu tình của cậu giống như một con mèo được thỏa mãn, đáy mắt chợt lóe ý cười dịu dàng: "Ăn ngon như vậy?"

"Mùi vị rất tuyệt." Khương Ly gật đầu, chỉ miếng sủi cảo cuối cùng trong lồng hấp, "Anh có muốn thử không?"

"Cậu ăn đi." Giang Trạm nhìn ra cậu thích món này nên không tranh giành với cậu, đẩy lồng hấp tới trước mặt cậu.

Khương Ly không khách khí với hắn nữa, đem miếng cuối cùng gắp ăn, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, bầu không khí xem như hài hòa.

Nhớ tới việc Khương Ly thành công lấy được vai diễn, Giang Trạm nâng ly lên hướng cậu chúc mừng: "Vẫn chưa chúc mừng cậu giành được vai diễn. Chúc mừng cậu."

Khương Ly nuốt xuống miếng thịt sườn trong miệng, nâng ly cụng với hắn: "Cảm ơn, cũng nhờ có anh tôi mới cơ hội thử vai."

"Nhắc nhở thiện ý, độ thiện cảm nam chính tăng thêm 5%, bây giờ đã là 25."

Nghe thấy hệ thống nhắc nhở, Khương Ly ở trong lòng thầm kinh ngạc. Đại khái cậu đã mò được cách công lược nam chính rồi, độ thiện cảm trăm phần trăm đã ngay trong tầm tay.

Nghĩ tới đây, Khương Ly không tự chủ mà cong môi nở nụ cười.

Giang Trạm không ngờ tên nhóc hư đốn Khương Ly này cũng có thể nói lời cảm ơn với mình, xem ra chính mình bỏ một buổi sáng chờ cậu cùng ăn cơm xem như đáng giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!