Vào phòng ngồi, mọi người bắt đầu trao đổi những thông tin mà mình tra được.
Như Trì Sơ nghĩ, Cố Minh Kiều quả nhiên rất chú ý đến tiệm vàng mã đó, cố ý hỏi thăm.
"Bên kia đường có hai cửa hàng bán vàng mã, là một cửa hàng truyền từ đời ông, bây giờ do anh em hai nhà trông coi cửa hàng. Gần đó, còn có một cửa hàng làm quan tài. Ở đây nhiều núi nên mọi người vẫn dùng cách chôn dưới đất, cho dù cách hỏa táng đang rất thịnh hành, nhưng nghe đâu vẫn giữ cách nói xuống mồ vì an, nên mấy cửa hàng này làm ăn vẫn rất tốt."
c*̃ng không có gì khác lạ, là một cửa hàng bình thường.
Cố Minh Kiều còn đi vào dạo quanh thử, trong cửa hàng rất nhiều loại giấy vàng mã như vòng hoa, người giấy, vàng thỏi bạc thỏi, nhà xe đa dạng màu sắc hình dạng. Đặc biệt là càng vào trong ánh sáng càng ít, xung quanh mờ tối dễ làm không khí ảnh hưởng, nhưng Cố Minh Kiều cũng không thấy có gì đáng sợ,
Nhẹ nhõm thở ra, đồng thời có chút thất vọng.
Bên Ngụy Bộ Phàm điều tra cũng có tiến triển: "Đây là lịch sử trò chuyện của Long Hách cùng một người trên diễn đàn, người này đặt tên là 'nặc danh', nhưng IP đăng nhập lúc đó là ở tiệm net trong trấn Khổ thủy. Người nặc danh này nói đã xem qua những chuyện xưa mà Long Hách đăng trên diễn đàn, hỏi cậu ta có phải thật hay không, Long Hách nói là thật, sau đó không còn nói chuyện nữa, hẳn đã liên lạc bằng điện thoại.
Tôi đã xem những bài đăng của Long Hách, đều là những chuyện phá án cũ."
Trì Sơ đến gần máy tính, tùy tiện mở mấy bài ra nhìn: "Những chuyện này có thật, nhưng cũng không đầy đủ. Thật ra đều do câu lạc bộ trinh thám đại học tạo ra, người trong câu lạc bộ sẽ được rút thăm nhân vật, còn thám tử sẽ thay nhau làm. Quả thật Long Hách đã từng làm thám tử, nhưng cậu ấy chưa bao giờ phá được án."
Câu chuyện Long Hách đăng trên diễn đàn đều đã đổi hết tên, cậu ấy không có mạo danh, quá lắm là viết cái nhìn của mình rõ hơn một chút. Thổi phồng trên mạng thì chắc ai cũng từng làm, chỉ không ngờ thứ này thật sự dẫn một người cần thám tử đến.
Trì Sơ vẫn có chút hiểu biết về Long Hách, có lẽ thật sự tin rằng mình có thể làm thám tử, nhưng tuyệt đối sẽ không khoác lác rằng không có gì mà mình không làm được. Nhiều lắm là thuận nước đẩy thuyền, cố ý đẩy mạnh bản thân trước người ủy thác thôi.
Kết quả đẩy mạnh thành công nên cậu ấy mới đến trấn Khổ Thủy.
Sùng Lăng nói: "Tiệm net ở trấn trên tôi có vào xem, nơi đó rất lớn, đa số đều là máy tính đã qua tay, máy mới thì được đặt riêng một chỗ, giá cao hơn một chút. Trong tiệm net có máy quay, nhưng chỉ có hai cái, một cái đối diện quầy thu ngân, một cái đối diện trung tâm, còn những góc khuất chắc chắn quay không được gì.
Tôi cảm thấy vào đêm Long Hách tự thiêu ngoài tiệm net, không phải trùng hợp. Buổi sáng cậu ta không đến tiệm net, có khi nào đêm đó cậu ấy cũng muốn đến tiệm net không?"
"Có máy quay thì dễ điều tra rồi, mới mấy ngày chắc số liệu theo dõi của tiệm net chưa quá nhiều." Ngụy Bộ Phàm lập tức thao tác, không bao lâu liền thấy trước giao diện desktop xuất hiện một tập tin, bên trong toàn là video. Tìm một lúc rồi ngừng hình ảnh: "Là Long Hách!"
Nhìn gương mặt quen thuộc trong video, Trì Sơ thở dài, lại nhìn vào thời gian.
Long Hách tổng cộng đến tiệm net ba lần, lần đầu vào 8 giờ 20 tối ngày 8 tháng 12, lần thứ hai là buổi tối 8 giờ 09 tối ngày 9 tháng 12, lần thứ ba là vào 8 giờ 07 tối ngày 10 tháng 12.
"Rất đúng giờ, đều vào lúc 8 giờ tối hơn." Ngụy Bộ Phàm thầm thì, lại xem mỗi tối cậu ta vào tiệm net để làm gì.
Nhìn Long Hách chạy thẳng vào chỗ sâu nhất trong tiệm net, cách nửa bức tường nên máy quay quay không được.
"Ở chỗ đó đều là máy mới, phía đó không có máy quay, không xem được. Nhưng nhìn dáng vẻ của cậu ta thì chắc là lên mạng." Ngụy Bộ Phàm lại thao tác thêm, nhìn thời gian Long Hách rời khỏi tiệm net rồi nói: "Mỗi lần cậu ta ở trong tiệm net nhiều nhất cũng chỉ có nửa tiếng, ít thì hơn mười phút, có lẽ liên lạc cùng một người? Nhưng cậu ta có điện thoại mà.
Chờ có cơ hội đến tiệm net đó xem xét, tìm được máy tính cậu ta từng sử dụng là tôi biết được cậu ấy từng làm gì."
Thông thường máy tính trong tiệm net sẽ cài đặt chương trình tự động xóa, nhưng với Ngụy Bộ Phàm mà nói không tính là gì cả.
Trao đổi tin tức xong, mọi người thương lượng hành động tiếp theo.
"Tôi đi điều tra về Hồ Trân Châu, xem nguyên nhân chết của bọn họ là thật hay giả." Về phương diện thăm dò, Trì Sơ rất được ông trời ưu ái.
"Tôi đến tiệm net kia!" Ngụy Bộ Phàm lập tức nói.
Những thứ bọn họ có thể điều tra tạm thời không nhiều, nhất là buổi tối, không nên phân tán từng người ra làm tăng mức độ nguy hiểm. Cuối cùng Cố Minh Kiều cùng Ngụy Bộ Phàm đến tiệm net, Trì Sơ và Mạnh Sơ Ngữ đến nhà Hồ Trân Châu nhỏ, Sùng Lăng và La Ức Thần đến nhà một Hồ Trân Châu khác.
Ăn xong cơm chiều, đoàn người liền ra ngoài.
Tuy nói trấn Khổ Thủy khá nhỏ, nhưng dù sao cũng là một trấn, con đường chính được sửa lại đàng hoàng, bên đường cũng có đèn đường, nhưng đèn lại không sáng, chỉ dựa vào ánh đèn từ nhà dân hai bên đường, vẫn đủ để chiếu sáng.
Theo hồ sơ Ngụy Bộ Phàm cung cấp, có đầy đủ thông tin thành viên gia đình của Hồ Trân Châu và địa chỉ của họ.
Trì Sơ tìm Hồ Trân Châu đã chết vào năm 1991, nếu còn sống thì bây giờ cũng 34 tuổi. Trong hộ khẩu nhà họ Hồ, Hồ Trân Châu là con gái đầu, trong nhà có ông bà, cha mẹ, em trai em gái, không nói việc khác, chỉ đơn giản nhìn lúc Hồ Trân Châu sáu tuổi mà đã có hai người em, chứng tỏ nhà này sinh con rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!