Chương 59: Người giấy 3

59.

Beta: Tugney

Nội dung nhiệm vụ giống như một đề bài dang dở.

Như nhiệm vụ Vũ hội hóa trang vậy, chỉ biết cần tham gia vũ hội, những cái khác phải tự mình tìm ra phương hướng chính xác. Lần này có hẳn cái tên "Hồ Trân Châu", dù cái tên này có thể đã được sửa, thì sàng lọc cũng không tốn nhiều công sức, chỉ cần chú ý đến những Hồ Trân Châu đã trải qua sự việc kỳ lạ hoặc chết một cách kỳ quặc là được.

Hiện giờ Ngụy Bộ Phàm tra ra được tám người, hai người ở thị trấn, còn lại rải rác trong các thôn. Tuổi tác trung bình rất cao, từ tám đến sáu mươi tuổi, tất cả đều còn sống.

Dân cư đã chết phải báo lên, gạch bỏ khỏi hộ khẩu, nhưng vẫn có thể tra được thông tin.

Người chơi vào trò chơi, không đặt nặng người sống, phải chú ý người chết.

Ngụy Bộ Phàm thống kê cả người chết trong phạm vi trấn Khổ Thủy, phàm là những ai tên "Hồ Trân Châu" đều đem ghi nhớ kỹ.

Sáu người Trì Sơ dùng bữa xong thì từng người phân chia nhiệm vụ. Nói là chia nhau điều tra nhưng vì an toàn, cũng không thể đi một mình, ít nhất hai người phải đi cùng nhau. Cố Minh Kiều và Ngụy Bộ Phàm thân nhất, nhưng Ngụy Bộ Phàm phải ở lại nhà trọ tra thông tin. Cố Minh Kiều cảm thấy thân thủ của mình tốt nhất, lại đang ban ngày, chọn một khu gần nhà trọ nhất hành động một mình.

Còn lại bốn người, Trì Sơ và Sùng Lăng chắc chắn phải chia ra, một người dẫn người mới, một người mang theo Mạnh Sơ Ngữ.

"Tôi và La Ức Thần qua phố tây." Sùng Lăng nói.

Mạnh Sơ Ngữ có trực giác nhạy bén, tuy tính trẻ con nhưng ngoan ngoãn nghe lời, lại quen thân với Trì Sơ. Tuy La Ức Thần là một người đàn ông, nhưng mới tham gia trò chơi, nhân phẩm và cách hành xử vẫn cần phải quan sát, nếu Sùng Lăng cảm thấy đối phương có vấn đề thì tự mình giải quyết cũng tiện hơn.

Trì Sơ hiểu dụng ý của anh, nhận ý tốt đó: "Vậy được, hai người cẩn thận. Tôi đi nói chuyện với ông chủ nhà trọ trước."

Dù sao Long Hách cũng ở nhà trọ hai ngày, ắt hẳn có không ít lần tiếp xúc với ông chủ. Hơn nữa, tuy đối với luật thuê và cho thuê ông chủ chỉ làm cho có lệ, không đăng ký thông tin của Long Hách, nhưng khách ở lại cũng chỉ có mình cậu ấy, nơi này nhỏ như thế, khẳng định sẽ có giao tiếp, không chừng có manh mối để lại.

Thật ra Sùng Lăng đã hỏi qua, không có thu hoạch gì, nhưng Trì Sơ biết thôi miên, không chỉ khiến người khác nói thật, còn làm họ nhớ lại những chi tiết mà họ không chú ý.

Chủ nhà trọ họ Hà, là một đôi vợ chồng ngoài bốn mươi.

Thím Hà đang thu dọn bàn ăn, thấy hai người không ra ngoài liền bưng hai ly trà nóng đến, thuận miệng hỏi họ đến trấn làm gì.

Trấn Khổ Thủy náo nhiệt nhất là vào hai mùa xuân thu, địa hình ở đây toàn là núi, không ít người nhân dịp kỳ nghỉ đến leo núi, picnic, nhất là tốp năm tốp ba học sinh đến, nhìn rất thích thú. Mùa hè thì quá nóng, bây giờ lại quá lạnh, trấn Khổ Thủy vốn đã không có phong cảnh gì bắt mắt, trời lạnh chẳng ai chạy đến đây.

Cũng vì nguyên nhân này, sáu người Trì Sơ đến trấn khiến mọi người chú ý.

Trì Sơ cười cười: "Thím Hà, thím ngồi xuống đi, tôi có chút chuyện muốn hỏi."

"Chuyện gì thế? Cả ngày thím đều ở trong trấn, biết được cái gì chứ." Thím Hà thấy vẻ mặt nghiêm túc của cậu thì hơi nghi ngờ, liền mang tâm đề phòng. Nhưng nói thật, Trì Sơ lớn lên lại đẹp, thím Hà cũng không phân biệt nam hay nữ, nhìn cậu thấy thuận mắt, mới nói chuyện nhiều với cậu.

"Người tên Long Hách trước đó ở đây, cậu ấy là bạn đại học của tôi." Trì Sơ nói.

Thím Hà liền biến sắc: "Ra cậu ấy là bạn của cậu."

Dù Long Hách không chết tại nhà trọ, nhưng lúc đó cậu ta ở chỗ này, người vừa chết cảnh sát liền tới điều tra hết mấy ngày. Mà Long Hách còn chết một cách kỳ lạ, mấy cụ trong trấn cũng thấy tà quái, khiến lòng người hoảng sợ không muốn nói thêm gì.

Thím Hà biết Long Hách là sinh viên, trước đó còn rất hâm mộ.

Thím ta có ba đứa con gái, chỉ có con út học hành tạm được, mới lên lớp mười, không biết tương lai có đậu đại học được không. Hai cô con gái lớn đã nghỉ học từ lâu ra ngoài làm việc, quanh năm suốt tháng không về, còn rất vất vả. Nếu con út học, gia đình hứa muốn cái gì cũng cho.

Thím Hà thở dài: "Đáng tiếc thật, đứa trẻ tốt như vậy."

Nuôi được một sinh viên dễ dàng lắm sao? Không nói chuyện khác, chỉ việc nuôi một đứa con đến hai mươi mấy tuổi, cuối cùng đã có thể đi làm kiếm tiền, kết hôn sinh con, lại đột nhiên chết, làm cha mẹ có thể được sao. Người khác nghĩ thôi cũng đã chịu không nổi.

Nghĩ một hồi, lại đánh giá Trì Sơ: "Mấy cậu là vì chuyện này mà đến?"

Đến đây thì làm được gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!