Chương 58: Người giấy 2

58.

Beta: Tugney

Huyện Sương Diệp là một huyện nhỏ, trấn Khổ Thủy lại là một trấn nhỏ trong huyện nhỏ đó.

Huyện Sương Diệp nhiều núi, quanh huyện đều là núi cao thì đừng nói chi trấn Khổ Thủy. Nếu muốn từ huyện vào trấn Khổ Thủy, không có chuyến xe đến thẳng nơi đó, giữa đường phải đổi xe, cũng may nhà nước đã sửa đường, những thôn làng đã được thông đường, nếu tự đi, từ huyện đến đó cũng mất năm sáu tiếng đồng hồ.

Trấn nhỏ nằm trong núi, trước kia có rất nhiều loại trà, cây ăn quả, đồng ruộng đều là ruộng bậc thang, gieo trồng lương thực vô cùng vất vả. Nơi ấy vốn đã nghèo nàn, giống như cái tên của nó vậy. Bây giờ đã đỡ hơn một chút, vẫn là trấn nghèo, nhưng giữ được rất nhiều nhà cũ, nhà ở toàn dùng gỗ, tràn đầy phong cách cổ xưa, dù không phải di tích lịch sử hay chỗ ở của danh nhân, ngẫu nhiên vẫn có người ở nơi khác leo núi đến đây dạo chơi, vì vậy thị trấn này cũng có thêm hai phần sức sống.

Tổng thể mà nói, thị trấn cũ kỹ, người trẻ tuổi phần lớn đều ra ngoài, ở lại cũng chỉ có người già và trẻ con.

Ban đầu Chu Nhất Phi cũng không biết tình hình cụ thể, sau khi đến nhà Long Hách, nghe hàng xóm bàn tán như trong chuyện này có điểm kỳ lạ. Hắn vốn đã không chấp nhận được việc Long Hách chết đột ngột, đi thám thính tình hình, quả nhiên có vấn đề.

Long gia biết rõ quan hệ của hắn và Long Hách, hắn thường đến nhà Long Hách, cha mẹ Long Hách cũng rất thân thiện với hắn. Bây giờ Long Hách chết, còn bị thiêu chết, vì sao phải nói với bên ngoài là bị bệnh chết?

Khi vừa biết chuyện này, Chu Nhất Phi nghi ngờ cha mẹ Long Hách. Hắn nghĩ có khi nào bởi vì Long Hách chết, người nhà đã giải quyết riêng với hung thủ, vì muốn có thêm tiền. Dù sao Long gia không chỉ có một mình Long Hách là con, người đã mất, luôn phải vì người sống mà suy xét.

Nào biết rằng, cuối cùng em trai Long Hách

- Long Thần kể cho hắn tình hình thật sự.

Từ khi Long Hách mở phòng thám tử tư, tuy vắng khách nhưng cũng không hề rảnh rỗi, thường xuyên ra ngoài. Long Hách rất biết kết giao bạn bè, ở trên mạng làm quen được một ít người cùng chung chí hướng, thỉnh thoảng gặp mặt, cũng giống như câu lạc bộ hồi đại học, chơi một số trò chơi thám hiểm tra án.

Chuyện này Chu Nhất Phi cũng biết, còn đi theo hai lần. Nhưng hắn làm việc ở xưởng, không có thời gian như lúc còn đi học, không rảnh rỗi như vậy, đa số nghe Long Hách kể lại đỡ ghiền mà thôi.

Trước khi Long Hách xảy ra chuyện, Long gia có nghe hắn nhắc đến chuyện đến trấn Khổ Thủy, nói là có người ủy thác điều tra.

Người nhà lúc đó còn trêu hắn, hỏi hắn tìm mèo hay tìm chó.

Long Hách đắc ý nói: "Không tìm mèo, cũng không tìm chó, tìm người! Haha, thời thế thay đổi, phòng thám tử của con cuối cùng cũng được khai trương!"

Tuy người nhà hay nói hắn làm thám tử gì đó không đứng đắn, nhưng khi nhìn thấy hắn có một khởi đầu tốt, cũng rất vui.

Long Hách ra ngoài vào ngày 8 tháng 12, ngày 11 tháng 12 long gia nhận được điện thoại của cảnh sát, biết tin Long Hách đã chết.

Chỉ mới ba ngày, người đã chết, chết một cách kỳ lạ.

Nghe nói, Long Hách đến trấn Khổ Thủy tá túc ở một nhà trọ, mỗi ngày đi khắp nơi trong trấn, tìm người hỏi này kia, còn cầm camera chụp ảnh. Trấn trên cho rằng hắn là du khách, hắn cũng nói với người ngoài như vậy. Ban đêm ngày 10 tháng 12, trấn trên đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, khi ấy còn chưa đến mười giờ, rất nhiều người chưa ngủ chạy ra xem, kết quả nhìn thấy một người đầy lửa chạy trên đường.

Người chứng kiến thời điểm đó lập tức dùng nước dập lửa, đáng tiếc cứu không được.

Điện thoại và giấy tờ của Long Hách đều mang trên người, bị đốt sạch, nhà trọ kia còn không có giấy phép làm ăn, là nhà của một người làm nông, chia phòng ra cho thuê, vốn không có thông tin đăng ký của người ở trọ. Cũng bởi vì chuyện này, sau khi báo án, mất chút thời gian mới tra được thân phận của Long Hách, gọi báo cho Long gia.

Theo lý, vụ án này phải điều tra tỉ mỉ, nhưng cảnh sát lại kết án nhanh chóng, cũng cho người nhà nhận thi thể về.

Long Hách tự sát, nói chính xác hơn, là tự thiêu!

Chuyện này không chỉ có nhân chứng nhìn thấy tận mắt, còn có camera giám sát quay được.

Trấn trên có một quán net, trước cửa đặt máy theo dõi, Long Hách một mình đi trên phố, đột nhiên đốt lửa tự thiêu. Cảnh sát cũng dò hỏi qua chuyện này, còn hỏi cha mẹ Long Hách rằng Long Hách có vấn đề tâm lý hay không. Long gia nào tin con trai mình tự thiêu chết, nhưng xem xong camera theo dõi, chỉ có thể khóc rống.

Đây cũng nguyên nhân Long gia nói với bên ngoài Long Hách bệnh chết, tự thiêu thực sự không dễ nghe, trong nhà không muốn con trai mình đã chết còn bị người khác nói ra nói vào.

Long Thần là một cậu thanh niên mười sáu tuổi, hắn không thể chấp nhận được nguyên nhân cái chết của anh mình, kể lại chuyện này cho Chu Nhất Phi, một là vì đối phương là bạn thân của Long Hách, đáng để tin tưởng, hai là hy vọng đối phương có thể điều tra chuyện này.

Long Thần ngây thơ suy đoán: "Anh em nhận được ủy thác mới đến trấn Khổ thủy, có khi nào có liên quan đến việc anh ấy đang điều tra không? Tâm lý của anh em rất bình thường, anh Phi cũng biết mà, anh ấy nhất định bị người ta thôi miên."

Chu Nhất Phi cũng ghé cục cảnh sát, nhưng Long Hách không có kẻ thù, lại có theo dõi làm chứng, cảnh sát cẩn thận tra xét dân cư và những người ra vào ở thị trấn, không tìm được người nào có dấu hiệu muốn mưu hại Long Hách. Cho nên dù người nhà có nghi ngờ, nhưng phá án thì phải cần chứng cứ, không tìm được động cơ, không có nhân chứng vật chứng, đương nhiên không thể nói đây là mưu sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!