Chương 42: Vũ hội hóa trang 3

42.

Beta: Tugney

Theo tiến trình điều tra, đã đến thời gian làm nhiệm vụ.

Tôn Tiêu Âu vẫn chưa tìm được.

Đã mất tích một tuần thì khả năng tồi tệ nào c*̃ng có thể xảy ra, Tôn gia gọi đến đài phát thanh, nhắc đến con gái thì khóc đến không nén được. Bọn họ đã sắp năm mươi, chỉ có một cô con gái, làm sao chịu được đả kích nếu cô bé có bất trách gì. c*̃ng lo con mình sợ cha mẹ mắng không dám về nhà, liên tục tỏ thái độ chỉ cần quay về thì sẽ không trách cứ.

Xung quanh đường Hoàng Vân dán rất nhiều thông báo tìm người, người đi đường c*̃ng chỉ liếc mắt một cái rồi vội vàng lướt qua.

Đồng thời, việc cần Chu Hàng hỏi giúp đã có kết quả. Mất tích giống Tôn Tiêu Âu c*̃ng có vài vụ tương tự, nhưng rõ ràng không giống, bọn họ đơn thuần là bị mất tích, bị lừa gạt và bị bắt cóc.

Dựa theo điều tra c*̉a cảnh sát, tất cả những người có quan hệ với Tôn Tiêu Âu, không hề liên quan đến đường Hoàng Vân. Số điện thoại nặc danh kia c*̃ng không sử dụng lại, hẳn là đã vứt rồi. Trước mắt đang thử xin bộ phận kỹ thuật giúp định vị cuộc gọi, nghe nói bên Tôn gia c*̃ng lén liên hệ với hacker.

Mấy ngày nay, Trì Sơ để hai nhân viên đi điều tra về Lư thiếu, còn bản thân tập trung sự chú ý vào đường Hoàng Vân.

Những hộ gia đình trên con phố này, đa số cậu đều đã tìm qua, thu thập manh mối về vũ hội.

Theo lời dân chúng xung quanh, vũ hội bắt đầu từ tháng sáu năm ngoái, lần đầu tiên là do nhà số 42 nghe thấy tiếng nhạc ở cách vách.

Biệt thự đó thuộc về Lư Tồn Lập, nhưng Lư Tồn Lập không đến, người đến là con trai c*̉a hắn tên Lư Khải.

Lư Tồn Lập đã trải qua hai cuộc hôn nhân, Lư Khải là con c*̉a vợ sau, nghe đâu Lư Tồn Lập rất thương hắn. Biệt thự số 44 đường Hoàng Vân cho Lư Khải sử dụng, nhưng chưa chính thức sang tên, trong thống kê bất động sản người đứng tên vẫn là Lư Tồn Lập.

Lư Khải năm nay hai mươi ba tuổi, ra nước ngoài du học, sau khi trở về thì bị Lư Tồn Lập đẩy tới làm phó giám đốc một cửa hàng chi nhánh. Rõ ràng là muốn để Lư Khải đi học hỏi, ai nấy đều thấy rõ.

Lư Khải có gia thế, có bề ngoài, biết ăn nói, còn hào phóng, rất được các cô gái hoan nghênh. Sau khi về nước có không ít tai tiếng về bạn gái, từng một lần qua lại thân mật với một vị thiên kim môn đăng hộ đối, nhưng sau không biết vì lý do gì mà chia tay.

Về sau, Lư Khải liền thường xuyên ra vào biệt thự số 44 đường Hoàng Vân.

Lúc đầu vũ hội không mở thường xuyên như vậy, một tháng mới tổ chức một lần. Từ đầu xuân năm nay tần suất mới nhanh hơn, đổi thành nửa tháng một lần. Cho đến vào thu, đã thành một tuần một lần.

Những thông tin này là có được từ những người xung quanh, họ còn cung cấp một manh mối khác: Lư Khải có một người bạn gái bí mật.

Vì cái gì nói là bạn gái bí mật? Bởi vì bên ngoài không ai biết chuyện này, c*̃ng là một người ở đây vô tình nhìn thấy Lư Khải chở một cô gái trẻ tuổi ra vào biệt thự lúc buổi tối, liền cảm thấy giống như đại thiếu gia có tiền đang kim ốc tàng kiều vậy. Còn dáng vẻ cô gái kia, thì chưa nhìn thấy.

Nhân viên điều tra bên văn phòng phản hồi báo cáo, xác thật không đề cập đến việc Lư Khải có bạn gái, nhưng bạn bè thân thiết c*̉a Lưu Khải c*̃ng có ba bốn người, đều từng tham gia vũ hội. Bên cạnh họ là những cô gái trẻ tuổi, mỗi lần đi vũ hội đều dẫn một cô khác nhau, mấy cô gái này còn chưa thành niên, đều là học sinh cấp ba.

Nhân viên c*̃ng điều tra ra trường học, họ tên những cô gái đó.

Quả là thu hoạch ngoài ý muốn.

Học sinh cấp ba?

Chẳng lẽ đây chính là điểm giống nhau?

Vì sao nhất định phải là học sinh cấp ba?

Nhận được báo cáo c*̉a điều tra viên vào buổi tối ngày 6, cậu tiếp tục để họ đi điều tra nội dung c*̉a vũ hội, rốt cuộc cậu không đủ sức để tìm hiểu. Trong lúc điều chỉnh phương hướng điều tra, cậu thầm suy đoán "Vũ hội hóa trang" có hàm nghĩa gì khác hay không?

Vũ hội c*̃ng có rất nhiều hình thức, Lư Khải tổ chức nhiều vũ hội như vậy mà toàn là vũ hội hóa trang, theo cách nói c*̉a người ở đường Hoàng Vân, khách đến đều hóa trang theo kiểu cung đình Châu Âu.

Việc này có hơi lạ.

Tổ chức ba mươi mấy bữa tiệc mà tất cả đều c*̀ng một chủ đề, không ngừng lặp đi lặp lại, cảm giác mới mẻ rất nhanh biến mất, chỉ khiến người khác nhàm chán, mệt mỏi. Người tổ chức không thể nào không biết việc này, vẫn luôn không thay đổi, ắt có lý do.

Lư Khải khi xưa, không hề có đam mê gì với văn hóa quý tộc Châu Âu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!