Chương 41: Vũ hội hóa trang 2

Beta: Tugney

Trì Sơ đi vào đường Hoàng Vân.

Đường Hoàng Văn là kiểu đường sỏi, sạch sẽ ngăn nắp, tuy mùa đông không thể nhìn rõ hiệu quả xanh hóa hai bên đường phố, nhưng những căn nhà tràn đầy vẻ cổ xưa c*̃ng đủ để người ta thưởng thức. Thông thường những căn nhà c*̃ sẽ có những cây già, cây cối trong sân cực kỳ lớn, nếu vào mùa xuân hạ, sẽ tản ra một bóng râm lớn.

Bên này nhà dân nhiều, nhưng sát đường c*̃ng có không ít cửa hàng, có quán nước, quán cà phê, nhà sách, c*̃ng có tiệm may, tiệm bán quà vặt, đại khái từng có quy định, những nơi quá ồn ào hay không sạch sẽ sẽ không được mở.

Thực rõ ràng, nhà cửa hai bên đường đã được sang trang lại, thậm chí là mới xây. c*̃ng có những nhà vẫn giữ nguyên, trong đó có căn nhà số 44.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là cái sân lót gạch xanh, cánh cửa sắt màu xanh xám, bên cạnh đặt biển số: Số 44 đường hoàng Vân.

Bởi vì cửa đang đóng, tường vây c*̃ng rất cao, chỉ có thể nhìn thấy những cành lá nằm bên ngoài tường vây, thoang thoảng là mùi hoa mai, đứng ở vỉa hè đối diện sẽ nhìn thấy căn biệt thự hai tầng bên trong.

Nhà số 44 là kiểu nhà lầu điển hình thời dân quốc, dùng xi măng đắp bên ngoài, ngói hình chóp. Tầng dưới là một dãy cột trụ, giữa lầu hai là ban công, trên nóc nhà còn có cửa sổ hình con hổ. Từ lan can đi vào trong nhà là những chùm đèn tinh tế trải dài, tràn đầy phong cách Tây Dương.

Những thứ này đều được miêu tả trong thống kê, chiếm gần ba trăm mét vuông, ban đầu có mười hai căn phòng.

Bất quá, căn biệt thự đã bị tổn hại nghiêm trọng, sau đó được sữa chửa lại.

Trong biệt thự có một cái sân, c*̃ng có những kiến trúc khác, sân trong c*̃ng gần một hai trăm mét vuông. Thống kê ra, nơi này chiếm đất rất lớn, giá trị xa xỉ.

Biệt thự xây dựng vào năm 1935, thuộc về một nhà tư bản Cao Kỳ. Sau đó, nơi này qua tay rất nhiều người, hai năm trước bị một người tên Lư Tồn Lập thu mua.

Trì Sơ đã nghe qua cái tên Lư Tồn Lập, làm nghề châu báu, rất giàu có...

Trì Sơ thấy ở gần có một cửa hàng tạp hóa, đi đến mua một hộp chocolate, thuận miệng bắt chuyện c*̀ng chủ tiệm đang sưởi ấm. Chủ tiệm chỉ mới ba mươi, lúc này không có khách nên cầm điện thoại xem tin tức, xem đến sắp ngủ gục. Nhìn thấy người lạ mặt như Trì Sơ, c*̃ng chỉ nhìn thêm vài lần vì vẻ ngoài bắt mắt, không thấy có gì kỳ quái.

Tiệm tạp hóa c*̃ng nằm trong điểm dạo chơi c*̉a đường Hoàng Vân, mỗi ngày đều có rất nhiều người lạ mặt ra vào.

Bây giờ thời tiết lạnh lẽo, là mùa du lịch ế ẩm, bên này tự nhiên c*̃ng vắng vẻ.

"Các anh có quen chủ nhân căn biệt thự dân quốc bên kia đường không?" Trì Sơ nhắc đến biệt thự.

Chủ tiệm lắc đầu: "Nghe nói là họ Lư, c*̃ng chỉ từ phía xa gặp qua hai lần, lúc đó đều là buổi tối nên không thấy rõ lắm, là một người trẻ tuổi."

"Người trẻ tuổi?" Trì Sơ nhớ rõ Lư Tồn Lập đã năm sáu mươi tuổi, bất quá, ông ấy có mấy người con gái, cháu trai cháu gái càng nhiều.

Chủ tiệm cười hỏi: "Cậu thấy hứng thú với chỗ đó hay hứng thú với sự kiện trong căn biệt thự đó?"

Câu này có rất nhiều ý nghĩa.

"Trong đó xảy ra chuyện gì sao?" Trì Sơ hỏi.

"Còn gì nữa, là mở vũ hội." Chủ tiệm nghĩ cậu đang giả vờ: "Tuy bình thường trong biệt thự không có ai ở, những cứ đến tối thứ bảy là có xe tới liên tục, bên trong đèn đuốc sáng trưng, còn có tiếng nhạc. Người vào trong đều là người trẻ tuổi, nam nữ một đôi. Sau đó chúng tôi mới biết, nhà họ Lư tổ chức vũ hội, đến sáng hôm sau mới tàn tiệc."

Trong mắt chủ tiệm, Trì Sơ đến để tìm cách vào vũ hội.

Dù sao c*̃ng ở trên một con đường, dù Lư gia không thân thiết với hàng xóm, nhưng vẫn có một số thứ không thể giấu. Kiểu người như Lư gia, mua được một căn biệt thự lớn như vậy, không có tiền thì c*̃ng có quyền, luôn có người muốn luồn c*́i, xuống tay những nơi khác không được thì vũ hội chính là con đường tốt nhất để kéo gần quan hệ.

Trì Sơ nhìn ra căn nhà số 44 đường Hoàng Vân ở đối diện, tiệm tạp hóa dùng cửa đôi, được chia thành ba bộ phận, mỗi một bộ phận được khảm pha lê trong suốt, quanh pha lê là những hoa văn bằng sơn đỏ, rất có cảm giác c*̉a những thập niên 70-80.

Hiện giờ trời quá lạnh, màn kính đã bị đóng băng, nếu vào mùa khác, có thể từ cửa kính trong suốt nhìn thấy tình huống ở nhà số 44.

Vì thế cậu ngồi lên chiếc ghế bên cạnh bếp lò.

Vừa nhìn đã biết người có tay nghề làm ra, cả chiếc ghế không nhìn thấy cây đinh nào, ắt hẳn đã dùng gỗ cây dương, rất nặng, không hề sơn màu, để lâu ở bên dưới sẽ xuất hiện một lớp màu nâu đậm.

"Đại ca, quả thật tôi có hứng thú với vũ hội đó. Là thế này, tôi đang tìm người, một nữ sinh mười bảy tuổi, cô bé từng đến tham gia vũ hội, sau đó thì mất tích. Người nhà cô bé sốt ruột, sợ cô bé xảy ra chuyện." Trì Sơ chỉ nói một phần sự thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!